Thơ






VŨ THỊ KHƯƠNG


Gặp ở Thành cổ


                Kính viếng linh hồn các anh các chị
                  đã hy sinh ở thành cổ Quảng Trị



Có bàn tay ai nắm lấy tay tôi
Mừng cuống quýt như người thân gặp lại
Nghe trong gió rõ từng câu hỏi:
- ở quê nhà bây giờ ra sao?

Có bàn tay ai nhẹ vuốt tóc tôi
Thân ái quá như đã từng thân ái
Và đôi mắt đăm đăm vời vợi:
- Mẹ cha ta có khỏe mạnh không?

Và còn ai ở mãi xa kia
Đang chạy đến như quen như lạ
Những gương mặt nhập nhòa nắng lóa
Trong vòm xanh trong ngọn cỏ biếc xanh.

Một vùng trời Quảng Trị mông mênh
Nắng vàng như chỉ nơi này mới có
Những bàn chân xôn xao nắng gió
Đang như ùa đến với tôi…

Kèn gọi quân bỗng lảnh lót khắp nơi
Các anh vội trở về đội ngũ
Tôi bàng hoàng giữa mơ giữa thực
Ngước trời xanh… một giải trắng mây bay…

Đài liệt sĩ sừng sững giữa trời
In hình trên dòng sông Thạch Hãn
Thuyền lướt nhẹ dường như không khỏa nước
"Dưới đáy sông còn có các anh nằm"

Thành cổ một lần tôi đến thăm
Còn thắt ruột nỗi đau máu ứa
Từng bước bàn chân tôi bỏng lửa
Tám mươi mốt ngày đêm bom đạn nơi này.

Thịt xương các anh đã là cỏ cây
Xanh vĩnh cửu với màu xanh Đất Nước
Hồn thiêng các anh là anh linh Tổ quốc
Mãi mãi vững bền đất mẹ Việt Nam.

                Quảng Trị 18/9/2006
                Thanh Hóa 25/1/2007
                      V.T.K


Chuyện này ở Đồng Hới


Đêm Đồng Hới mênh mang
Gió lộng từ đại dương
Lân tinh từ ngọn sóng
Chồm lên thắp sáng dải cát vàng
Đêm Đồng Hới lung linh
Điện sao trời lẫn vào nhau huyền ảo…

Sau phút lặng yên tưởng niệm
Anh kể tôi nghe:
Những năm chiến tranh
Bom đạn Mỹ chà đi sát lại
Đồng Hới bị san phẳng

Ngọn cỏ cành cây cũng không còn nguyên vẹn.
ở chính nơi đây
Trên bờ Nhật Lệ
Hai mươi ba cô gái thanh niên xung phong
Quê Gia Viễn Ninh Bình
Tuổi từ mười tám đến hai lăm
Sau một lần đưa hàng đi tập kết
Về ngủ trong căn nhà đã bị bom hất tung tầng gác
Hai mươi ba cô gái
Hai mươi ba giấc ngủ vô tư
Hai mươi ba tấm thân trong trắng
Hai mươi ba tâm hồn ngây thơ
Không hề nghĩ đến sự hiểm nguy
Giấc ngủ ngon khi công việc đã hoàn thành
Hàng cho miền Nam đã đi tiếp vào chặng đường
 phía trước
Một bất ngờ không ai lường hết được
Cơn gió biển ào vào
Nào có phải cuồng phong ?
Thế mà cũng đủ làm cho sắt thép xi măng khối
nặng bê tông
Đổ ập xuống hai mươi ba giấc ngủ
Anh nghẹn lời
Tôi hiểu tiếp phần sau…
Nỗi đau kinh hoàng
Hai - mươi - ba người con gái!
Gần bốn mươi năm sau chiến tranh
Đất nước hồi sinh
Thời gian lành dần những vết thương
Ngôi nhà bên bờ sóng
Ngôi mộ chung của hai mươi ba cô gái
Vẫn còn đây
Những sắt thép quăn queo hoen gỉ
Những tường vôi sứt mẻ rêu phong

Giữa một Đồng Hới vươn cao
Giữa một Đồng Hới tự hào
Giữa một Đồng Hới nguy nga tráng lệ
Giữa một Đồng Hới thành phố trẻ
Phơi phới sức xuân bên bờ biển Đông

Hai mươi ba cô thanh niên xung phong
Các em đã về quê xanh cùng mùa màng cây trái
Gần gũi mẹ cha gần gũi xóm làng
Nơi các em mơ giấc mơ cuối cùng
Đồng Hới giữ lại làm chứng tích
Thời đạn - lửa - chiến tranh

Buổi chia tay
Sóng Nhật Lệ như cũng lặng đi
Gió Nhật Lệ thì thầm nhắn gửi
Tôi dùng dằng chân bước…
Cặp uyên ương váy áo thời trang
Chú rể cô dâu chụp ảnh cưới ở khu di tích
Cỏ non tơ rời rợi
Biển xanh xôn xao
Có Hai - Mươi - Ba linh hồn về chia vui…
                Đồng Hới 18/9/2006
                Thanh Hóa 19/2/2007
                      V.T.K




TỪ NGUYÊN TĨNH



Chú tôi


Cả đời chú tôi say trận mạc
Lúc về quê mặt mày ngơ ngác
Thím cười
Còn may
              Dẫn được xác về đây!
Lúc lên cơn thần kinh sa sẩm mặt mày
Nhưng không xé áo quần
Không đánh đập một ai
Chỉ khóc cười...
Hô: Bắn! Bắn!
May mà còn được thím
ẵm bồng rửa ráy chẳng nề hà
Lúc tỉnh chú tôi buồn lắm
Bảo với thím
- Chỉ tại anh thôi!...
Sao không chết đi
mà về đây cho khổ mọi người!...

Chú nói thế làm thím rơi nước mắt
- Ông không chết ông về đây với tôi
Nhờ đêm ngày tôi khấn vái lạy ông trời
Què quặt
đui mù
chi cũng được
Sống hay chết ông là chồng của tôi!

Chắc trời động lòng nên thương chú thím
Đất đai ngày xưa rẻ như bèo
Bây giờ đất là vàng
Vàng không mua được đất
Chú thím
Bán
Cho
Người ta đòi mua
Như là cướp giật
Xây lên khách sạn ba sao rồi năm sao
Ôi! Ai bảo chú thím tôi không có ngày giàu.

Nhưng thím tìm gặp tôi
Mặt buồn lắm
Chú mày lên cơn
Toàn tìm bọn Tây-ba-lô mà đánh
Thím không biết làm sao
Hay bán quách đây
Lên rừng mà sống
Con gái thím nó bảo thím hâm
Thời mở cửa bọn Tây ba lô
nơi nào chả đặt chân
Việc gì phải bỏ trốn?
Nó bảo cắt một ít đất
Thuê
Một thằng
BA LÔ cho chú mày đấm
Biết đâu khỏi thì sao?

Tôi không dám nói
Lỡ ra
Liên hiệp quốc
Buộc tội vi phạm nhân quyền

Lỡ
Bọn BA LÔ toàn là trí thức
Hay cứ nhận quách chú tôi điên?
Cũng có thể nhưng đừng tin là thật
Nhờ Hội Cựu chiến binh Mỹ
Làm cho chú một manơcanh
Giống hệt như lính Mỹ
Để lên cơn chú tôi tưởng thật

Thím khóc
Thương chú mày cả đời trận mạc
Mở cửa
không một tấm bằng
Con gái thím nó bảo: Mẹ thật hâm!
                   T.N.T
     (Rút trong tập thơ Bản thảo sắp xuất bản)



TỪ NGUYÊN TĨNH


Cha


          Tưởng nhớ cha tôi - ông Lê Văn Kỷ
                          (1907- 1950)



Người làng bảo
Tôi giống cha mình
Dáng đi mặt mũi thật y hệt
Ngồi uống rượu
Một cút tàn cả đêm không hết
Say
Rót nước lã cũng bảo là rượu ngọt
Tôi kể cho bạn rượu nghe
Ai cũng bảo
- Hay!
Tôi hỏi chị gái
- Em có giống thày ?
Chị gật đầu rồi lắc
- Ông hơn cậu tính thảo ăn
Nên cầm cố cả ruộng vườn
Nhưng kém cậu tính lang thang...
Tôi kể cho bạn làm thơ nghe
Ai cũng bảo
- Xuất thần!
Tôi đi lang thang tìm bóng dáng cha mình
Cha không đem cái khổ đến cho tôi
Dù đời tôi rất khổ
Cha đem cái nghèo đến cho tôi
Mặc dù cả đời tôi không nghèo

Tôi nhìn trước nhìn sau
Cha tôi có phúc
Sinh ra tôi thay ông nói nỗi đau
Tôi không có phước
Sau tôi không còn ai bắt chước
Tính phong trần đi vào mê lộ
Vắt kiệt sức ăn mày con chữ
Xác xơ
Không vơi nỗi buồn đời
Cha tôi một cút rượu
Ngồi làm bạn đêm thâu
Đời tố ông
Tội chửi vợ mắng con
Làm cả làng mất ngủ
Cá bạc hết cả gia tài
Ra đi
Để lại vợ con trắng tay
Thiên hạ bảo
- May!
Con bạc bảo
- Sướng!
Còn sống phải buộc cọc hay đi đầy...
Chị gái bảo
Ông chết trẻ tóc râu
đầu không trọc như cậu
Tôi biết chị tôi dấu nỗi đau không nói ra
Phận phúc của tôi không được như cha.

                                         38 Cửa Hữu TP.Thanh Hóa
                                                          T.N.T
                                 (Rút trong tập thơ Bản thảo sắp xuất bản)




NGUYỄN XUÂN NHA



Tiếng của muôn đời



Hội tụ về đây từ năm mươi dân tộc anh em
Phần lớn họ còn rất trẻ
Trai và gái
Nghĩa trang bạt ngàn nấm mộ…

Về đây từ năm mươi tư dân tộc anh em
Người Kinh người Mường người Dao người Thái
Người Hoa người Chăm người Khơ me…
Cả một rừng những ngôi sao bia mộ
Tổ quốc thiêng liêng thành quê hương ru giấc ngủ
 ngàn năm

Non nước thanh bình
Bốn mùa nay im tiếng súng
Bên những người ngã xuống
Chỉ còn tiếng chim ca cùng tiếng lá reo
Và tiếng rì rầm âm vang lòng đất
Tiếng của muôn đời.
                   12/2006
                    N.X.N



NGUYỄN THỊ LAM THANH



Tìm em trên nghĩa trang


Trường Sơn



Ước ao đến được chốn này
Bao đêm thao thức bao ngày đợi trông
Tìm em - em có biết không?
Mộ bia hàng lối như trong đội hình
ở đâu - nấm mộ em mình?
Mà thông cứ đứng vô tình vậy thôi!
Vượt đèo trèo dốc xa xôi
Linh thiêng chỉ chị biết nơi em nằm!
Xa rồi - đã bấy nhiêu năm
Cứ trăn trở mãi… em nằm ở đâu?
Trường Sơn - một dải rừng sâu
Em nằm bên suối hay đầu rừng xanh?
Em - Người chiến sĩ vô danh
Sống trong lòng chị lòng anh xóm làng…
Thôi đành lỡ chuyến đò sang
Chị xin nắm đất nghĩa trang cầm về
Ban thờ chị lập nơi quê
Khói hương em hãy tìm về… nhé em!

Em nằm đất đỏ đất đen?
Đất nào cũng một hồn thiêng quê nhà!

            N.T.L.T



LÊ XUÂN BÍNH


Thuở ấy Bác ra đi…



Vệt sóng con tàu Bác ra đi thuở ấy
Đã khép lại lâu rồi trên các đại dương
Con vẫn thấy ngời lên sức sáng lạ thường
Như tia chớp trên nền trời đen tối.

Vệt sóng con tàu Bác ra đi mở lối
Tìm con đường cứu nước cứu dân
Ngõ Kông-poanh Bác đã dừng chân
Đến với những "Người cùng khổ"
Cùng chung tiếng nói yêu thương
Dù khác màu da xứ sở quê hương…

Từ thuở ấy trên khắp các nẻo đường
Của châu Âu châu á châu Mỹ châu Phi
Đã từng in dấu chân Người theo mỗi bước đi
Với niềm tin sức mạnh thần kỳ
"Đường Kách mệnh" ngời ngời chân lý .

Về Đất Mẹ với tuyên ngôn thế kỷ
Người với nhân dân gắn bó trong mỗi bước đi
Của cuộc hồi sinh kháng chiến trường kỳ
Cho Độc lập Tự do Tổ quốc
Từ Bến Nhà Rồng Bác ra đi cứu nước
Chưa một lần trở lại thành đô
Nhưng mãi mãi bóng Người hiện giữa sắc cờ
Cùng cả nước với Sài Gòn trọn miền vui toàn thắng…

                    L.X.B




ĐÀO PHỤNG



Yên Tử



Theo vua nghìn bậc lên trời
Một lần chay tịnh với người chân tu
Nỗi gì trong tiếng mõ khua
Mà mơ thỉnh thực mà thơ thỉnh đời ?!
               23/3/2007
                    Đ.P




Yêu thời “Chấm COM”


Vầng trăng mọc lặn ai tìm
“Chấm COM” đưa đón. Tên “miền” đợi nhau
Bước qua thế kỷ trầu cau
Đón dâu lên mạng phong bao gởi mừng

Theo nhau về nhận họ hàng
Thảng như ngọn gió qua làng ra đê!

                4/2007
                    Đ.P


CAO HẠNH


Vẽ



Vẽ trăng một nét gương soi
Có hình chú cuội ngồi cười trên mây
Vẽ non nghe tiếng sương bay
Cánh chim hồng nhạn trông mây mơ màng
Vẽ em một đóa hoa hồng
Gửi vào ở chốn hư không cho đời
Bây giờ tôi vẽ chính tôi
Rượu say lạc bút
            thôi rồi…
                mặt ai?…
                 C.H


NGUYỄN NGỌC QUẾ



Bây giờ xin tựa vào em


                                              Cho H


Bây giờ xin tựa vào em
Bờ vai ấy mái tóc mềm thanh tao.
Xin em một thoáng khát khao
Mùa xuân có muộn hoa đào chưa bay.

Xin em ấp nhẹ bàn tay.
Ngoài kia sương gió còn đầy đường xa.
Mưa buồn dăng tận quê nhà.
Mắt em thăm thẳm xin đưa nắng về.

Người mơ lại gặp người mê
Dịu dàng nhé giữa bốn bề trong ngân
Cho tươi non xích lại gần
Cho người thơ bớt phong trần… xin em!.
                   Cuối xuân 2007
                     N.N.Q



VĨNH NGUYÊN



Còn




Còn chiếc hài nàng tiên lẳng lơ núi Phủ
Còn nền nhà xưa cho thi nhân về nằm
Con ngựa bôn ba không phải ngựa chiến mà là ngựa
                       thơ ưa cỏ non những sườn đồi non (*)
Còn kẹp những cuộc tình gái quê thị thần đâu đó?
Con ngựa đã về tàu cỏ vườn xưa và nằm luôn trên
 nền nhà xưa đầu gối núi
Đôi chân rửa ao nhà trước khi ra đồng đạp sang núi Phủ
Và mùa xuân hoa chanh nở trên đầu thi nhân hương   
             nồng nhưng nhức tóc gái quê thành thị thuở
              nao còn đến bây giờ những gái quê quê ông
                        chân quấn xà cạp trên đồng gieo cấy
Còn một làng Thiện Vịnh
Còn một thi sĩ tài hoa Nguyễn Bính.
                                                                                              V.N


(*) Nguyễn Bính sinh ngày mồng ba tháng Giêng năm Mậu Ngọ


NGUYỄN ĐÌNH ẤT


Lửa



Một con chim Phượng Hoàng
To gần bằng trái núi
Lúc về già chim lao vào củi
Dàn lửa bùng lên
Lửa đan nhau xây một tổ mềm
Phượng Hoàng con sinh ra từ đó
Đôi mắt trẻ trung bộ lông sặc sỡ
Ngước trời xanh rồi vút lên cao.

Lửa sinh thành từ những cuộc chuyển giao!

Thần Prô - mê - tê yêu con người nơi trái đất
Lấy cắp lửa thiên đàng
Quên quyền uy thần Dớt
Đỉnh núi cao chịu móc ruột treo mình

Lửa bắt đầu từ sự hy sinh!

Rồng biển Đông bay lên phun lửa ngọc
Khí thiêng tụ ngàn năm trong lòng đất
Là nơi cho lửa sinh ra!
Khi Thánh Gióng vung gươm lưng ngựa sắt
Khí phách anh hùng truyền lửa cho ta!

Còn một nơi lửa sinh ra lửa
Là trái tim khi tình yêu bốc cháy
Cầu vồng đấy!
Đài Hoàn vũ đấy!
Có thể cho than tro bụi hay vàng…
Nung một đời chung thủy đa mang
Và em ạ!
Có luân hồi. Vẫn thế:
- Anh muốn thành Diêm giữ lửa kiếp sau
                  5/2007
                   N.Đ.A



BÙI ĐỨC VINH


Cất vó đêm



Tôi mang thương nhớ cắm sào dưới bến khuya
Mưa quật ngã tâm hồn cỏ may tôi nồng hăng
chát ngái
Gió bao năm gào khan vụng dại
Giá lạnh bủa vây quanh chiếc vó bè
Tôi cất lên cánh bèo phận người chìm nổi
Lửa cháy sao rơi bên cạnh vỏ sò
Con cua nghịch dại bao mùa gắp dấu chân đọng lại
 trong bùn quánh
Bóng mẹ cha rụng đầy trên cát ướt
Dải châu thổ nồng nàn có hạt muối đời tôi lấp lánh.
Cái giỏ đựng tuổi thơ đánh giậm dọc sông nghèo
Bước trên gieo neo bao người đội dòng sông qua
mùa nước lũ
Ai câm lặng về phơi lưới trắng giấc mơ
Con cá cắn câu mắt đỏ sương mờ
Chàng Trương Chi nhặt chén ngọc Mỵ Nương đánh vỡ
Đêm trăng ngậm nửa câu hò

Sau mùa phồn sinh tôi bơi ngược mênh mông tìm con
 nước xiết
Chuyến đò giờ cũng biệt tăm
Có ai ngốc nghếch như tôi? Rong rêu trĩu tay còn
thản nhiên cười lớn
Sung sướng quá bởi vớt được bao linh hồn đắm
Tưởng tượng những khúc sông cặm cụi những thân cò
                                                                                              

                                                  B.Đ.V


TRƯƠNG PHÚ THẮNG



Mẹ!




Con lại về với mẹ yêu thương
Bờ tre nghiêng soi mát những con đường
Mùa lúa chín ngát hương thơm đồng nội
Trái khế vàng gió thổi khẽ đung đưa
Cánh cò bay trong khúc hát ru xưa
Câu ca dao đưa con vào giấc ngủ
Lòng mẹ hiền mang bao điều ấp ủ
ánh mắt mẹ cười những lúc con cười
Đời mẹ nghèo bao gian nan là thế
Vẫn còn đây những buổi chiều nắng xế
Tấm thân gầy lầm lũi giữa dòng sông
Nửa cuộc đời bên sóng nước mênh mông
Mẹ quên đi tuổi xuân thì con gái
Chiếc máy khâu bao năm mòn phấn vải
Vẫn miệt mài những mũi chỉ đường kim
Ơi! Thân lúa đồng chiêm
Con lớn khôn từ rạ rơm đời mẹ
Để chiều nay trước buổi chiều nắng xế
Tóc sương bồnh bềnh giữa lúa chín rưng rưng…

              Thanh Hóa đêm 27/5/2007
                        T.P.T



NGUYỄN HƯNG HẢI



Vào lúc thủy triều



Học cách đi của ngọn suối
ta đến được dòng sông
học cách của dòng sông ta tìm về biển

Trên bãi cát nằm trơ bao vỏ hến
ta học được gì vào lúc thủy triều lên

Nếu không học được gì
suối đã chẳng tìm sông
sông không tìm ra biển
biển chẳng tìm trời rộng để mênh mông
để quay về sông suối?

Bao nhiêu sự đi tìm không sao mà học nổi
biển bạc đầu còn chịu cách đi
của suối của sông
của những sự tìm về
để được lớn hơn và thoát ra khỏi biển

Trên bãi cát nằm trơ bao vỏ hến
ta học được điều gì vào lúc thủy triều lui?

                  Việt Trì ngày 9/2/2007
                               N.H.H


Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'1652','9lm0dpv3u32d5a1ntf53qj0k06','0','Guest','0','54.80.219.236','2018-09-26 21:23:34','/a21883/tho.html')