HƯỞNG ỨNG CHIẾN DỊCH PHÒNG CHỐNG HIV/AIDS TOÀN CẦU 2009-2010

NỖI "ĐAU" KHÔNG CỦA RIÊNG AI...


 

                                                                                               LƯU NGA



 

      "Tại Việt Nam hiện nay đã có trên 106.000 người bị nhiễm HIV trong đó gần 18.000 bệnh nhân AIDS và 10.378 bệnh nhân tử vong do AIDS. Đáng lưu ý hơn trong hơn 10 năm qua tỷ lệ nhiễm HIV ở phụ nữ mang thai đã tăng gần 20 lần. Ước tính ở Việt Nam mỗi năm có khoảng 5000 - 7000 phụ nữ mang thai nhiễm HIV sinh con. Hiện toàn quốc có khoảng 8.500 trẻ trong độ tuổi 0 - 15 đang sống với HIV và 22.000 trẻ mồ côi do mất cha mẹ vì AIDS".

Đọc qua những con số đó chắc bạn cũng như tôi đều cảm thấy lạnh người và chua xót với hiện trạng HIV/AIDS đang có chiều hướng tăng nhanh. Cách đây chừng 2 hay 3 năm tôi có được xem một phóng sự ngắn của truyền hình Việt Nam nói về một em bé ở Bắc Giang bị nhiễm HIV phóng sự đó đã làm cho tôi thực sự xúc động. Hình ảnh một cô bé chỉ chừng 5 hay 6 tuổi với bàn tay nhỏ bé trong cái rét buốt của mùa đông em bê chậu ra sông tự giặt quần áo của mình rồi vét những hạt gạo ít ỏi trong cái nồi đen xập lại. Nhà em ở chỉ là những hàng gạch xiêu vẹo với vài tấm lá lợp sơ sài. Bố mẹ đều đã chết vì căn bệnh thế kỷ bản thân em cũng là nạn nhân không may mắn của HIV. Người đời xa lánh ghẻ lạnh em lớn lên không học hành vui chơi chỉ thui thủi trong căn nhà chật hẹp bên rìa sông lạnh ngắt. Khi đó tôi đã khóc đã xót xa thấy tim mình cứ nghẹn lại tưng tức. Và rồi cho đến tận bây giờ tôi vẫn bị ám ảnh bởi em.

Tôi một phụ nữ bước sang cái tuổi 30 tròn trịa hạnh phúc bên mái ấm gia đình của mình. Con tôi một chú nhóc kháu khỉnh và hiếu động. Giờ đây khi đã được làm mẹ mỗi lần nhìn con chơi nhìn con ngủ ngoan ngoãn tôi vẫn không sao yên lòng lo sợ một nốt muỗi cắn sẽ khiến con khó chịu lo sợ từng cơn sốt từng vết trầy khi con ngã con đau. Và tôi nhận ra rằng chính con tôi đã làm cho trái tim tôi mềm ra đa cảm hơn yếu đuối hơn. Đã rất nhiều lần tôi tự hỏi liệu những đứa trẻ bị bỏ rơi sẽ ra sao khi không có người thân bên cạnh nhất là đối với những đứa trẻ mang trong mình căn bệnh HIV mà chưa một lần hiểu rằng tại sao mình lại bị xa lánh và cô độc đến như thế.

Và tôi quyết định đi tìm cho mình phần nào câu trả lời đó bằng những trải nghiệm đã thấy và đã gặp.

Tôi tìm đến Bệnh viện Nhi Thanh Hóa gặp trường hợp cháu bé ở phố Tân Bình thành phố Thanh Hóa bị nhiễm HIV giai đoạn cuối. Cháu bé mới được 3 tuổi nằm thiêm thiếp trong phòng cách ly nhìn qua ô cửa kính bằng lòng bàn tay trong không gian mờ đục em như ngọn cỏ non cứ dần héo. Đôi mắt to tròn thi thoảng cố mở ra để nhìn những người thân xung quanh mình rồi mệt mỏi khép lại. Em bị suy giảm miễn dịch dẫn đến đi ngoài mất nước. Hồng cầu của em hầu như đã bị phá hủy hoàn toàn nên cho dù được truyền máu liên tục từ người thân nhưng em cũng không thể cứu được. Không bao lâu sau ngày em mất tôi nhận được tin bố em cũng đã ra đi vì AIDS. Còn mẹ em một người phụ nữ cũng đang gần kề với lưỡi hái tử thần phủ phục bên hai bức di ảnh chồng con sự sống cũng đang dần bị rút cạn.

Có lần nghe mọi người ở ngay gần kề nhà mình kể về một trường hợp em T nhà ở Đông Tác em bị nhiễm HIV từ lúc mới hình thành trong bụng mẹ. Bố mẹ bỏ đi bụi em sống cùng bà nội làng xóm thì xa lánh những người ruột thịt cũng e dè khi tiếp xúc với em. Không được đi học hàng ngày em lang thang trên một cánh đồng xanh tìm bắt châu chấu cào cào sâu bướm. Nhìn em chạy nhảy nô đùa chụp bắt giữa đồng ruộng dưới cái nắng như thiêu như nuốt chửng lấy cái dáng nhỏ cút côi đó. Mỗi khi thấy bóng người ngang qua em sựng lại đôi mắt cụp xuống. Ai cũng chép miệng "tội nghiệp thằng nhỏ" nhưng chưa ai dám nắm lấy đôi bàn tay gầy gò của em dù chỉ một lần. Người đời thương xót chứ không thể xóa đi sự kỳ thị với những người bị nhiễm HIV/AIDS. Đâu rồi câu nói của cha ông "Bầu ơi thương lấy bí cùng/ Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn" hay "Nhiễu điều phủ lấy giá gương/ Người trong một nước phải thương nhau cùng". Tại sao những em bé tội nghiệp ấy sinh ra làm Con Người mà lại mất quyền làm Người. Các em cũng là da là thịt là xương là máu biết vui buồn vậy mà lại chịu những ánh mắt dò xét nghi ngại từ đồng loại. Nếu một lần tôi hay các bạn đã đặt ra giả thiết rằng mình hay chính con cái hoặc người thân mình bị nhiễm căn bệnh thế kỷ ấy thì sẽ ra sao? Đau khổ tuyệt vọng trước sự ghẻ lạnh của mọi người hay đấu tranh để có một cuộc sống tốt hơn chung với số phận. Bạn quên rằng HIV chỉ lây truyền qua máu tình dục và từ mẹ sang con chứ nào đâu lây qua bằng tay chạm tay ăn cùng mâm ngủ cùng giường với những em bé vô tội đó. Cần lắm với các em những ánh mắt trìu mến những tiếng chia xẻ thương yêu những bờ vai tin cậy của tôi bạn cũng như cộng đồng này để trả lại tuổi thơ cho những em bé không may mắn ấy.

Hãy xóa đi những đôi mắt thẳm buồn của em bé bị nhiễm HIV khi đứng trước cổng trường khép kín nhìn vào. Hãy vui khi biết tin một em bé HIV người Nam Phi đã phấn đấu và bằng nỗ lực của mình giành giải thưởng Nhi đồng quốc tế. Hãy mở rộng lòng mình đón nhận và cảm thông với những người bị nhiễm HIV/AIDS và quan trọng hơn nữa tất cả chúng tay hãy cùng góp sức để mang lại tiếng cười trong trẻo sự hồn nhiên ngây thơ cho những đứa trẻ vô tội để chính các em viết tiếp cho mình những trang sách đầy hoa hồng đầy lòng thương yêu vị tha của cuộc sống này.

                                                                                    L.N