DỰ THI SÁNG TÁC VĂN HỌC TRẺ

DỰ THI SÁNG TÁC VĂN HỌC TRẺ


 

CHU THỊ PHƯƠNG LAN


 


Ước vọng



 

Truyện ngắn



      Nắng! Nắng chang chói cho người ta lóa mắt. Nắng đổ hoa cà hoa cải xuống cánh đồng bát ngát mênh mông. Cánh đồng ư? Chao ơi! Mới ngày nào nơi ấy còn có một màu xanh dịu mát được làn gió rì rào ve vuốt. Chỉ mấy tháng sau màu vàng mơ đã thay thế màu xanh với những chiếc cần câu nặng trĩu ngàn hạt ngọc. Cuộc sống của dân làng trông đợi cả nơi đây-đồng lúa. Còn hôm nay hai tiếng "cánh đồng" đã đi vào quá vãng. Làn gió bước hụt chân ngã sấp xuống khoảng không trống hoác. Gió vội vã bay đi để lại cái nắng bơ vơ trút lửa giận bừng bừng.

Ngày ấy cũng trên khoảng đất này cứ mỗi buổi sớm mai khi ông mặt trời bừng tỉnh giấc nắng nhanh chóng ùa xuống nơi hò hẹn. Muôn ngàn tay lá vẫy gọi hân hoan. Chỉ xa nhau một đêm mà tưởng như lâu lắm. Lá ôm ghì nắng vào lòng âu yếm. Hàng ngàn vạn hạt diệp lục hối hả thi nhau uống ánh nắng vào lòng chuyển hóa chất hữu cơ tạo thành nguồn sống. Cây và nắng một mối tình nồng thắm ngàn năm đâu dễ lãng quên. Vậy mà giờ đây cây chạy trốn đi đâu chỉ còn lại khoảng trống mênh mông được lấp đầy đá cát. Những vật vô hồn luôn phản lại ánh nắng mặt trời nhức nhối.

- Hỡi những người chủ của ruộng đồng! Các người đã đem cây cối đi đâu? Bờ xôi ruộng mật một năm ba bốn vụ biết bao loại cây trồng đã khoác tấm áo hoa cho đất mát mẻ trong mùa hè ấm áp giữa mùa đông. Vậy mà giờ đây giờ đây...

Nghe tiếng gọi thiết tha mà giận dữ tiếng gọi như lay động cả không gian vọng xuống dưới đáy sâu của mấy tầng đá cát. Có một cái xác không hồn đang nằm nơi "giếng cạn". Nơi ấy vốn chính là mặt đất một khoảnh đã dồn vùng đổi thửa được qui hoạch gọn gàng. "Cái xác" nằm áp ngực mình xuống đất mặt để nghiêng áp tai nghe đất thở nặng nề tiếng thở đứt quãng như chỉ còn thoi thóp. Hai tay người dang rộng cố ôm ghì lấy đất như không muốn rời ra.

"Hỡi những người chủ của ruộng đồng"! Tiếng gọi âm âm từ đâu đó lay cái xác nằm bất động nơi đây tỉnh lại.

- Làm chủ ruộng đồng ư? Thì ta đang làm chủ đây thôi. Cố giữ đất nhưng đâu trồng được gì nơi giếng cạn? Mảnh đất này đang có dự án treo đã gần chục năm nay. Đô thị hóa và công nghiệp hóa. Những người chủ ruộng đồng tứ tán ly hương ra thành phố làm thuê kiếm miếng cơm manh áo. ấy là những người khỏe chân mạnh tay còn có thể đi. Những người sáu bảy mươi còn có thể đi đâu ?

- Kìa! Tiếng ai như tiếng lão nông? Có lẽ nào lão nông chịu bó tay nằm chờ nơi đáy giếng?

- Chào Thần Đất! Cảm ơn Thần Đất đã gọi tôi tỉnh dậy. Tôi vốn chưa bao giờ cam chịu bó tay mà chỉ là: Tôi đang thiêm thiếp giấc nồng/ ấp iu ôm trọn cánh đồng trong tay. Mảnh đất này đã bao đời ân nghĩa. Cái thuở Nhật vào bắt dân mình phá lúa trồng đay gây nạn đói tang thương! Cách mạng về chia ruộng đất cho dân mình cấy trồng trở lại cuộc sống ấm no dân ơn đảng đời đời. Giờ đây cả nước cùng quan tâm đến nông nghiệp nông thôn và nông dân nữa. Vậy mà... cả cánh đồng này đã san lấp đất mỡ màu thành khu dự án treo!!!

- Lão nông ơi! Nhìn vào bộ mặt nông thôn hôm nay ai cũng thấy nông thôn đang từng ngày đổi mới. Tiền đền bù đất đai đã được bê tông hóa những ngôi nhà điện lưới sáng trưng đô thị hóa nông thôn. Trên đường làng xe máy đã nhiều như xe đạp. Đó đây cũng tiếng nhạc xập xình cũng quán phở quán bia chẳng kém gì phố thị. Có những vùng người nông dân không phải ra đồng.

- Vâng! Có những vùng người nông dân không còn ruộng đất để ra đồng bởi ruộng đất đã hóa nhà máy mới. Người nông dân đi vào trong núi mong nuôi thả đàn dê con đặc sản bán cho nhà hàng sớm chiều đãi khách. Rồi người nông dân khai thác đá thủ công gom bán cho xe tải lớn chở đi làm đường xá khắp nơi. Nhưng rồi núi đá đã có người quản lý. Nhà máy xi măng san sát mọc lên. Máy ủi máy khoan tiếng mìn phá đá khói bụi mù trời hợp sức với những người chủ mới. Người nông dân chỉ biết nhìn nhau lững thững ra về.

- Nhưng lão nông ơi! Người nông dân trẻ khỏe sẽ đi vào nhà máy. Người nông dân có tuổi rồi cũng có thể nuôi ong nuôi con chim bồ câu bay lượn dập dờn đi kiếm sống. Người nông dân cũng có thể đi xa tìm kiếm việc làm. Chỉ có đất là ở đâu nằm đấy. Nếu chỗ nào may phúc được dựng xây nhà máy công sở hay siêu thị đông vui đất hãnh diện bởi chính mình đã làm nền chắc chắn và bền vững. Còn có những chỗ đất như miếng gan miếng tiết bị những kẻ cơ hội chiếm dụng đất thật nhiều giả danh dự án để giải phóng mặt bằng ồ ạt rồi thái nhỏ ra bán đắt hơn vàng. Chao ơi! Đất đau thắt tim gan trước những nhát dao nơi đầu lưỡi.

- Thần Đất ơi! Từ ngày làng quê lão thành khu "công nghiệp hóa" lão đã lên đường đi khắp đó đây để học cách làm ăn. Hạnh phúc thay khi có xã ven đô được qui hoạch thành vùng sinh thái hay còn gọi là khu du lịch sinh thái ruộng đất không bị thái nhỏ ra bỏ túi những cây vàng. Nơi ấy quỹ đất được giữ nguyên cho nông dân canh tác. Trên đồng ruộng vẫn có những cánh cò bay ra từ miền cổ tích chao nghiêng trong câu hát dân ca dập dờn trên sóng lúa rồi đậu xuống thửa ruộng mới cày bừa bắt con tép con tôm. Ăn no đứng một chân ngủ gật giữa đồng. Êm đềm quá và cũng thơ mộng quá. Nhiều xã ở vùng xa chưa có làn sóng dự án và những cơn bão đất làng quê yên ả thanh bình. Đêm trăng sáng chiếu chèo nơi sân đình vẫn ngọt ngào những làn điệu dân ca. Trai gái yêu nhau vẫn trao duyên qua câu quan họ cho "Duyên phận phải chiều". Văn nghệ dân gian chính là chất men cho cuộc sống người nông dân thanh thản yêu đời dẫu lao động nhọc nhằn vẫn quên hết mệt. Ruộng đất được quay vòng ba bốn vụ một năm. Vụ đông trồng cây hàng hóa có khi còn thu nhập cao hơn trồng lúa. Người nông dân dệt gấm thêu hoa trên mảnh đất của mình. Chính những đóa hoa còn ngưng đọng sương mai lung linh trong nắng sớm như hạt ngọc của trời đã biến hóa thành vàng ròng lấp lánh. "Tấc đất tấc vàng" cho sản phẩm sinh sôi. Người ta nâng niu từng nắm đất trên tay phân tích thành phần dinh dưỡng đất. Từng loại cây trồng thích ứng với thành phần dinh dưỡng đất khác nhau. Người nông dân bây giờ đã có trình độ khoa học mới đi ra đồng đem theo xấp giấy chỉ thị màu so màu lá với bảng giấy màu để bón chăm đúng cách. Đất không đói cây không bị dư thừa hóa chất tránh độc hại cho cây và độc hại cho người. An toàn thực phẩm ngay từ cây và đất.

- Thật hạnh phúc cho cây và hạnh phúc người. ở nơi ấy không hề có những cơn "sốt đất" không có những kẻ bỗng dưng thành tỷ phú bởi kiếm lời từ đất và những người hụt hẫng bâng khuâng. Thần Đất cứ cảm giác như chính mình có lỗi bởi không thể giữ được đất cho nông dân cày cấy.

- Thưa Thần Đất còn có nơi này nữa ấy là nơi được người ta xây dựng khu du lịch tâm linh bởi nơi ấy năm xưa có những người con hy sinh anh dũng. Vậy là cả một vùng đất ngủ vùi dưới lớp lớp bèo sen bồng bềnh mùa nước nổi bỗng "cái lưng rùa" nổi lên biến thành khu đất rộng mênh mông. Nơi ấy rồi đây sẽ mọc lên nhà bia tưởng niệm những vườn cây ăn trái ngọt ngào người dân không còn phải bơi thuyền mỗi khi mùa mưa lớn. Mảnh đất nơi này bỗng nhiên hóa Đất Thiêng làng quê sôi động hẳn người trong làng cảm thấy tự hào vinh dự lắm.

- Lão nông ơi! Có phải chăng Thần Đất nơi ấy thật linh thiêng nên đã phù hộ cho vùng quê đổi đời từ đất. Còn ta ta đã hết thiêng rồi nên chịu bó tay chăng?

- Không phải thế hoàn toàn không phải thế. Thần Đất ở đâu cũng rất thương dân chỉ có những ai bạc tình với đất mới sử dụng đất sai mục đích buồn lòng dân và đau lòng đất lắm thay. Lão nông tôi hiểu hết.

- Vậy- không còn đất cấy trồng lão nông sẽ tính sao?

- Thưa Thần Đất ở nông thôn không còn đất cấy trồng dẫu có nổi lên nhà tầng và xe máy nhờ món tiền giải phóng mặt bằng mà "giàu sổi" nhất thời lão vẫn thấy chênh chao như người say sóng ngồi trên con tàu ở giữa đại dương. Từng người năng động tự kiếm việc làm thì dễ còn tạo việc làm ổn định lâu dài cho cả làng cả xã thì không dễ chút nào.

- Vậy lão nông đã tìm ra việc gì phù hợp với mình chưa?

- Thưa hình như lão đã tìm thấy việc làm từ chính những gì người ta đã bỏ đi

*

- ở những cánh đồng đang gặt rộ người ta thấy một chiếc xe tải chở ông lão quần nâu áo vải cùng một nhóm người đích thị nông dân vừa từ đâu tới. Chỗ máy phụt đặt ở đầu bờ mấy người lạ nói gì với chủ nhân đống lúa rồi xắn tay bốc những bó lúa vàng ươm vứt lên cho máy phụt ăn liền hối hả nhanh tay hết bó này bó khác giống như người ta xúc thìa bột cho đứa trẻ háu đói ăn nhanh. Thoáng cái chiếc máy phụt đã "xơi" hết đống lúa mới gặt chất đầu bờ. Phía trước ống phụt là một đống rơm màu vàng óng. Những bao thóc căng tròn được chất lên xe chở thẳng về sân. Từng đống rơm của nhà này nhà khác được những người lạ nhanh tay bó gọn chất lên xe "của họ" chở đi. Một việc làm chóng vánh kiểu đổi công lao động lấy rơm. Đang giữa mùa gặt rộ không phải thuê cũng có người làm tận lực tận tâm. Việc làm đã giải quyết được mấy khâu cơ bản. Nơi có ruộng không phải phụt rơm xuống làm tắc nghẽn lòng mương dẫn nước. Cuối vụ gặt không có những đống lửa rơm rừng rực với những đụn khói mù trời làm cho người trên đường chẳng nhìn rõ lối đi ảnh hưởng môi trường và ảnh hưởng giao thông. Nơi không còn ruộng cấy mà đường làng vẫn thơm mùi rơm mới sợi rơm vàng vẫn quấn quít bước chân. Rơm được nắng phơi khô chất đống để trồng nấm rơm dần giải quyết việc làm và có thêm thu nhập.

Lão nông lên kế hoạch thu gom được càng nhiều rơm càng tốt. Đội quân của ông gồm những người ly nông mà không muốn ly hương thành lập tổ trồng nấm rơm lấy sản phẩm bán cho các nhà hàng và những người sành ăn nơi phố thị. Ông tính một vài năm làm quen có hiệu quả cao hơn ông sẽ đăng ký làm nấm rơm xuất khẩu. Sản phẩm đầu vào không phải mất tiền mua rơm mà lại được những nơi mời lấy rơm ưu ái. Phụ phẩm thải ra sau khi hái nấm xong ông cho trộn bã rơm đã mục với phân vi sinh thành sản phẩm "phân sạch" hữu cơ đóng thành túi nhỏ để ươm hoa cây cảnh. Dự kiến của ông lớn lắm ông hy vọng nếu thành công hiệu quả lớn hơn nhiều. Chỉ cần có những người nhiệt tâm ủng hộ.

Nắng! Xuất phát cho ý tưởng này cũng chính từ cái nắng. Nắng gay gắt giữa mùa hè chang chói. Tất cả những người dân nơi có điện đều sử dụng quạt điện trong nhà hết công suất trong suốt những tháng hè. Người khá hơn thì dùng máy điều hòa không khí. Còn ông lại nghĩ đến nơi xa. Ai đã từng đi tàu xe xuyên suốt Bắc Nam đã từng nhìn thấy những nghĩa trang rộng lớn với hàng ngàn mộ chí. Những nấm mộ trắng trời dưới cái nắng miền Trung chỉ có gió Lào và cát trắng. Hàng ngàn đồng đội của ông nằm dưới nghĩa trang không có một bóng râm. Nắng rang nóng nắm xương nằm trong những "ngôi nhà bê tông" nhỏ xíu ở trên triền cát trắng. Nắng lửa mưa dầu trơ trọi lắm người ơi!

Lão nông ở tuổi bảy mươi người chiến sĩ tuổi hai mươi của những năm kháng chiến người cựu chiến binh già thương đồng đội yên nghỉ trong những nghĩa trang ở xa quê buồn vắng.

Có lẽ ông phải làm dự án trình lên các cấp có thẩm quyền phê duyệt. Ông muốn dùng chút sức lực còn lại dâng hiến cho bạn bè ở dưới nghĩa trang. Nếu toàn bộ các nghĩa trang đều được trồng hoa trong các hàng bia mộ thì diện tích không phải là ít giải quyết việc làm cho khá nhiều dân. Các túi trồng hoa để ở hàng ngang hàng dọc vẫn giữ nguyên để lối đi chăm sóc. Hạt hoa cây giống được ươm vào các túi. Dưới mặt đất để được một hàng gọi là tầng trệt. Nếu làm dàn treo sẽ được nhiều tầng nữa. Đầu cột của dàn treo cao chừng ba mét được căng tấm sợi dứa màu đen chống nắng cho hoa. Sau vài tháng cây hoa xanh tốt ngày tiếp ngày cây sẽ nở hoa. Có hoa là có chim có bướm có người trồng hoa chăm sóc sớm hôm. Nước tưới hoa dùng ống khoan tưới phun như mưa nhẹ. Nếu trồng đủ các giống hoa của khắp mọi miền hội tụ về đây mỗi nghĩa trang sẽ là một vườn hoa muôn màu khoe sắc chính là khu du lịch sinh thái tâm linh là bóng mát che nắng cho đồng đội của ông nằm dưới. Người trồng hoa là những người nông dân không còn đất cấy trồng. Họ trở về đây để được tiếp tục trồng cây chăm bón. Bên cạnh họ còn có kỹ sư nông nghiệp chỉ đạo kỹ thuật đúng yêu cầu phát triển của cây. Nếu làm tốt chỉ vài năm sẽ có hoa xuất khẩu. Một điều lưu ý tất cả những người nông dân trồng hoa ở đây đều mặc áo màu xanh hòa bình vừa mát mắt vừa coi là biểu tượng. Những người yên nghỉ nơi đây đã hy sinh cho độc lập tự do.

ở những nghĩa trang lớn sau khi đã trồng thành vườn hoa đẹp mắt người trồng hoa còn có thể nuôi ong nuôi chim bồ câu và các loài chim hay hót khác. Cạnh nghĩa trang có thể xây dựng cung văn hóa mi ni nơi lưu giữ những kỷ vật của các chiến sĩ và trưng bày các đồ lưu niệm để trao đổi với khách viếng thăm. Rồi đây ở nghĩa trang không còn hiu quanh nữa mà sẽ là nơi hội tụ những tấm lòng hướng đến tâm linh. Khách yêu chuộng Hòa Bình trên thế giới đến Việt Nam nhất định đến đây thắp nén tâm nhang chia sẻ sự hy sinh với những người đã khuất.

Hãy cố làm thật tốt vườn hoa nơi nghĩa trang sẽ là những vườn treo đẹp mắt ngát hương.

Hỡi những người nông dân thiếu đất cấy trồng! Hãy cùng lão nông này bắt tay vào làm nhé.

Ông lão vừa lên kế hoạch vừa hình dung việc làm sẽ phát triển đến đâu. Còn phần kinh phí chắc chắn sẽ có những đại gia sẵn sàng chung sức cùng ông. Cũng có thể sẽ thành lập hệ thống công ty công viên ở nghĩa trang công viên dành cho những người mãi mãi tuổi hai mươi bất tử!

Lão nông rất mong tất cả mọi người hãy ủng hộ ý tưởng này sớm trở thành hiện thực. Việc làm đấy mà tâm linh cũng đấy. Lão mong sao có nhiều người nhiệt tình cùng ông thực hiện ước vọng này.

                                                                Phủ Lý tháng 9-2009

                                                                          C.T.P.L




 

VŨ THỊ HUYỀN TRANG

Những ngón tay

Khi tôi ngồi đặt tên cho những ngón tay của mình

Chúng thủ thỉ với tôi quy luật về đời người

Như những nấc thang sáng nay trên giảng đường

Tôi bước cần mẫn mãi mới lên được cao

Nhưng nếu muốn thả rơi mình

Chắc là dễ lắm?

Năm ngón tay

út thơ dại

Ngón đeo nhẫn lớn lên ngỡ ngàng hạnh phúc

Ngón giữa dướn mình chống đỡ

Những nỗi đau ngón trỏ thấp dần

Ngón cái về gần hơn với đất

Bao trầm tư lặng lẽ thu mình .

Khi tôi ngồi đặt tên cho những ngón tay của mình

Quỹ thời gian đời người đã trôi dần về phía đáy

Rất nhiều đứa trẻ sinh ra

Người già về với đất

Tạo hóa mong manh như một tiếng thở dài...

                                       19-12-2009

                                         V.T.H.T





 

TRỊNH HẢI YẾN


 

Bùa yêu

Đi tìm dấu vết ngày qua

Vết son môi in hình trên áo

Gió giong khúc mặt trời

Em chân trần cát bụi.

Đi tìm nguời đàn bà trong câu hát đưa môi

Chiếc áo trẻ con hình chú mèo bắt chuột

Ngây ngô nụ cười

à ơi...

Tháng bảy mưa ngâu chuồn chuồn ướt áo

Em mang gót thị thành trẩy hội ca dao

Lá trầu xanh gói lòng cau nhỏ

Mang cả trời cổ tích những hanh hao.

Về đi thôi nhật ký ngày chân đất

Gốc đa già bà kể lá bùa yêu

Em ôm giấc thị thành nửa mùa cổ tích

Hỏi gió trời sao giấu lá bùa yêu.

                            Hà Nội 17-6-2010

                                    T.H.Y

PHẠM THANH PHƯƠNG

Tình yêu!

Một bông hoa

Trắng nhỏ

Vươn mình trên đá

Lạc loài thời gian

Như em!

                P.T.P