THƠ THÁNG 8

TRẦN DU TỬ

Thăm nhà sàn Bác ở

Người không thích sống trong Dinh Toàn quyền

Chỉ mái nhà sàn bên vườn rau ao cá

Giữa Hà Nội nhịp đời chen hối hả

Có một tâm hồn hiền triết phương Đông

Buồng nhỏ hai gian một chiếc giường con

Tủ áo treo bộ ka ki giản dị

Bàn làm việc đơn sơ chiếc đài cũ kỹ

Đạo đức Người tỏa sáng cả năm châu

Bác đi xa trong thương nhớ nghẹn trào

Hồn muôn hướng tụ về dâng hoa thắm

Đến nơi ở Bác Hồ lòng ai không xúc động

Nhắc dùm ta năm tháng mãi ơn Người

Giản dị vậy thôi

Ngôi nhà sàn giữa thủ đô Hà Nội

Ngày lại ngày từng dòng người tiếp nối

Nghe tim mình ấm áp lúc về thăm.

                              T.D.T

NGUYỄN NGỌC PHÚ


 

Tổ quốc


 

Tôi nhìn lên bản đồ Tổ quốc

Màu đỏ của đất lẫn vào xanh cây

Tổ quốc tôi thân thiết bàn tay

Khi xòe ra chảy thành những dòng sông

Khi nắm lại thành chiến hào căm giận

Tổ quốc - nơi địa đầu phía Bắc

Trùng điệp quân đi thế núi chập chùng

Mẹ bồng con hóa đá chờ chồng

Câu thơ khắc ngút ngàn ải bắc

(Vẫn màu hoa mận trắng đến nao lòng)

Tổ quốc ở Trường Sa

Người lính đứng hóa thành cột mốc

Quả bàng xanh dáng dấp quê nhà

Đảo nổi đảo chìm vẫn mang màu đất

(Nhớ làm sao xao xác tiếng gà)

Tổ quốc nơi tận cùng Đất nước

Mũi Cà Mau xòe rộng cánh chim

Câu vọng cổ theo người đi mở đất

ánh chớp xanh vụt sáng đầu lưỡi mác

(Tiếng ong rù rì mật ngọt rưng rưng)

Tổ quốc!

Mây trắng bay vẫn một sắc Ba Đình

Dòng người sáng nay vào lăng viếng Bác

Trăm giọng nói miền quê bỗng hóa thành Đất nước

Trong sắc đỏ sao vàng - Cờ Tổ quốc bay lên.

                                    Tháng 8-2009


 

THANH THẢO


 

Cảm xúc tháng Năm


Trời Quảng Bình những ngày này thật lạ

Cứ chợt nắng chợt mưa ướt áo khách đường xa

Đường Hai mươi mây mù vờn trong lá

Tiếng ve kêu văng vẳng giữ rừng già

Tháng Năm này thăm lại chiến trường xưa

"Hang tám cô" trên con đường huyền thoại

Hơn ba mươi năm vẫn còn như rất mới

Những sục sôi của đất lửa nơi này

Họ ra đi giữa lứa tuổi đôi mươi

Không có một tấm hình

Nhưng có lẽ họ hóa mình trong tất cả

Mỗi nhành cây mỗi phiến đá nơi này.

Bên những dòng địa chỉ còn kia

Như thấy cả bóng dừa quê ta Hoằng Hóa

Như vẳng tiếng giọng hò sông Mã

Ru các anh các chị ở chốn này

Những dòng người đến từ khắp mọi miền

Đứng lặng im chiêu hồn tử sĩ

Từ đôi mắt trong veo của các cô gái trẻ

Nét suy tư của người cựu chiến binh già

Trong những giọt mưa xối xả đầu hè

Chúng tôi thắp nén nhang trước cửa hang lặng lẽ

Những bông hoa mùi hương trầm lan tỏa

Gửi những người con bất tử của quê hương.

                        Quảng Bình tháng 5-2009





 

PHAN ANH TUẤN

Đêm Hà Nội

                 Tặng H.A



 

Đêm mềm mại

như tà áo nhung của mẹ

ấm trên vai em vai anh

Đường La Thành Láng Hạ Từ Liêm

Chúng con đi gặp lại tuổi thơ mình.

Những chùm sấu vàng ươm rung rinh

Tưởng giơ tay mình với được

Xóm nhỏ chân cầu thức với nhịp hò khoan

Mấy cháu theo bà đến chùa làng

Tiếng guốc mộc lon ton chen tiếng mõ

Bông đại trắng thơm cài bím tóc mềm

Quán nhỏ lâu rồi nâng cốc chè sen

Chút ngày xưa... phong vị quê mình

Cứ bồi hồi... những tiếng rao đêm

Em lại gánh hàng hoa xuống phố

Bông nhài bông huệ đua hương

Chợ ven đô rậm rịch thâu đêm

Những người chị đảm đang muôn thuở

Chầm chậm bước... Trăng ngoại thành như lụa

Tiếng hồ cầm hay một giọng thơ ngâm

                                     P.A.T


 

BẠCH HUỆ ANH

Mầm đất

Mắt em...

Tiễn anh thêm một thôi đường.

Hút nhìn

Cuối tầm chỉ còn nắng lụa.

Vo tròn

Kết dính mảng không gian chưa kịp tối.

Thở thật sâu

Tiễn mình thêm một đỗi đời

Ngóng đợi!

Những niềm muốn mãi rong chơi không tới

Đêm dắt ngày đi!

Anh dắt em qua miền đất nắng mưa cày ải

Nghe mùa màng gọi tiếng sinh sôi.

Cuốn vào...

Những điều đã xa quá tầm tay với

Đêm se sợi

Dệt lại những ngày đã quá thương nhau!

Tiễn đêm sâu

Vắt kiệt mình trút vào lòng đất

Căng tràn nhựa mật

Nghe mầm đất thúc chân!

                    B.H.A




 

TÔ NHUẦN


 

Bà ơi

Nào có sang giàu chi

Một quả ổi

Một cút rượu

Một nấm mộ

Và cánh đồng rỗng không gió thổi...

Bà đi

Không ở lại kiếm cho ông quả ổi

Mua cút rượu quê nút lá chuối

Nhẫn nhục nghe ông ca cẩm chuyện cháu con

Cái cút nhỏ ông nhốt cả cánh đồng

Nhốt cả cuộc đời ông trong ấy

Chỉ có tình bà nhân ái

Tuổi già sưởi ấm lòng nhau

Ngỗng trời lẻ bạn bay trên đầu

Kêu chi mà nẫu ruột

Một dáng người cúi gập

Tìm gì trong đất người ơi?...

Nấm mộ chưa cũ lát đất

Chân nhang chưa kịp lụi tàn

Tiếng khóc trần gian chưa kịp loãng tan

Vây quanh ông chiều tím ngắt!...

Một quả ổi

Một cút rượu

Một nấm mộ

Và cánh đồng rỗng không gió thổi...

Bà ơi...

                  Quảng Thái 2001

                           T.N




MA TRƯỜNG NGUYÊN

Sấp ngửa cùng yêu

Sấp ngửa đời lăn lóc đá

Một đời đang sống cùng yêu

Nắng đốt mưa chan gió xả

Một mình sống cả đìu hiu

Nghe sợi tóc ngả phiêu diêu

Cơn gió thời gian đến ở

Lòng bung bắn đi nhiều ngả

Theo chân buổi chợ vãn chiều

Sấp ngửa cả một đời yêu

Em cách đèo to núi cả

Mang đi tình anh nhốt giữ

Mình em chốt cửa ấp iu

Sấp ngửa đời sấp ngửa yêu

Dưới trời một mình một bóng

Mê mẩn lòng anh phiêu diêu

Một đời cùng yêu đang sống.

                    M.T.N

ĐINH NGỌC DIỆP

Với Sen

Ngát hương trời run rẩy đóa sen

Thơm hết mình không kể bùn đen

Khoảng tối dưới hoa thoảng màu nắng rụng

Xóa âm u tù đọng im lìm...

Anh rón rén sợ hương thơm bay mất

Muốn lọc mình như ánh sáng đầu tiên

Tia nắng lạ tự trời đậu xuống

E rớt dưới đầm không chạm tới đài sen!

                   Hà Đông 28-3-2010

                           Đ.N.D


NGUYỄN THÁNH NGÃ



Nguyễn Công Trứ


Xe bò danh tướng thi nhân

Đi qua thế thái... tần ngần khói sương

Đất trời còn cậy văn chương

Đâu nàng con gái ven đường bảy mươi?!

Túi thơ bầu rượu hoa người

Cây thông chịu rét không lời thở than

Con đường hoạn lộ gian nan

Thương dân chẳng nỡ từ quan ẩn mình.

Ông về thư thái bình minh

Kinh kỳ nét ngọc lặng thinh ca trù

Tình tang hứ hự ư hư

Hồn trong hát nói ngoài như mưa nguồn.

Hai dây đàn đáy lặng buồn

Tiếng chuông chưa dứt đẫm hồn ca nhi

Đem danh đọ với nhu mì

Đem thông đọ rét hàn vi vẫn trèo.

Mọc trên vách đá cheo leo

Có người lính thú hút heo cõi lòng

Công danh gì với núi sông

Hay là mang lấy trần hồng cho nhau.

Mảnh trăng trước cửa vàng thau

Bút gươm sáng tới mai sau cõi người

Cây thông còn đứng giữa trời

Mạch thơ còn vọng ngàn đời thi ca!

                             N.T.N



HOÀNG ANH TUẤN

Gọi hồn nàng Xúy Vân



 

Xúy Vân* ơi hỡi Xúy Vân!

Sông quê gột rửa trắng ngần hồn trinh

Giả điên đánh đổi chút tình

Tự giăng tơ nhện buộc mình đa đoan.

Chẳng ham nhung lụa giàu sang

Mơ anh đi gặt để nàng mang cơm

Kim Nham* đèn sách sớm hôm

Ong bay mỏi cánh huê thơm lại nồng.

Thà rằng duyên hẩm không chồng

Thì đâu lỡ trách đêm đông lạnh lùng

Sông trôi phía biển muôn trùng

Mây trôi phía gió thổi bùng lời thương.

Trái tim trót gửi Trần Phương*

Cỏ khô cháy khát ven đường nắng trưa

Quá mù nên mới ra mưa

Cung đàn ân ái đứt vừa ngang dây.

Xúy Vân-Trăng khuyết hao gầy

Đọa đày làm kiếp ăn mày nhân gian

Đốt thơ thành nắm tro tàn

Khỏa vào tiếng sóng hồn nàng có nghe?

                              H.A.T


*Tên các nhân vật trong vở chèo cổ Kim Nham


Lời Ban Biên tập: Hướng tới kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội báo Văn nghệ cùng với các báo Gia đình và Xã hội Giáo dục-Thời đại Đài Tiếng nói Việt Nam Người cao tuổi và Website lucbat.com tổ chức cuộc thi thơ lục bát Ngàn năm thương nhớ. Tại cuộc thi này nhà thơ Nguyễn Minh Khiêm đã được trao giải Ba cho bài thơ Chiếc điếu cày. Văn nghệ Xứ Thanh xin giới thiệu chùm thơ lục bát của anh cùng bài thơ được giải.

NGUYỄN MINH KHIÊM

Chiếc điếu cày


 

Đời cha một chiếc điếu cày

Đi qua trăm tuổi chẳng hay mình già!

Vũ vần gió táp mưa sa

Sông sâu vực thẳm quỷ ma tàng hình

Trước sau thú dữ rập rình

Rít xong điếu thuốc lại lành như không!

Bao phen lũ quét trắng đồng

Mồ hôi ngập cả một vùng ca dao

Tóc làng phờ phạc lo âu

Cha ngồi với điếu thuốc lào trắng đêm!

Lửa rít vào khói phà lên

Thác ghềnh sấm sét lại êm như thường!

Đạn bom rung mấy chiến trường

Xe tăng đại bác trăm đường bủa vây!

Bên hông vẫn chiếc điếu cày

Vào dinh Độc Lập ngồi say thuốc lào!

Huân chương hạng thấp hạng cao

Cha quên trên vách qua bao tháng ngày...

Khi đi xa thế gian này

Tri âm... một chiếc điếu cày theo cha!

                           4-7-2009

Ngắm khói

Đốt rơm đốt rạ sau mùa

Vãi tro trả ruộng... đã từ xa xăm.

Tôi như con nhộng con tằm

Bờ vùng bờ thửa quấn làm thịt da!

Dũi trong nước mắt ông cha

Lưỡi cày lóc xuống câu ca nghìn đời

Sao không nghe thóc lúa cười

Trong câu hát vẫn ám mùi phân tro!

Hái liềm gặt những âu lo

Bao nhiêu gồng gánh giữa mùa nằm suông!

Dâng mình cho nắng cho sương

Quanh năm làng vẫn chum tương vại cà!

Đòn gánh truyền thuở ông bà

Qua bao gia phả bước ra vẫn còng!

Vẫn câu tục ngữ lót lòng

Có đường đi tắt nào không hỡi làng?

Ru nhau tấc đất tấc vàng

Càng ôm câu hát lại càng trắng tay!

Tôi ngồi ngắm sợi khói bay

Nhận ra làng ở trên mây phần nhiều.

                      8-2-2010

                        N.M.K


 

Toòng teng

Toòng teng một gánh trần gian

Xắn quần lội bể vượt ngàn liêu xiêu!

Bên chén rượu bên câu Kiều

Bên lắm quả đắng bên nhiều trái thơm...

Bao lần hóa rạ hóa rơm

Bao lần hóa Cuội hóa Bờm mà say!

Cả cười cái lúc trắng tay

Hu hu bật khóc khi đầy gấm hoa!

Vai mình oằn nỗi người ta

Bớt sông thêm núi bấm xa trượt gần!

Mảnh sành gai nhọn dưới chân

Khư khư cất giữ phòng thân làm bùa!

Trở vai rát cả bốn mùa

Qua hai màu tóc mà chưa điểm dừng!

Mấy câu tục ngữ giắt lưng

Đem ra chườm bóp nỗi mừng nỗi lo.

Khi còn lại một nắm tro

Toòng teng quảy nốt qua đò trần gian.

                            21-7-2010

                              N.M.K