TRUYỆN NGẮN

TRỌNG NGHĨA



Dặm bái trời


Truyện ngắn




        Đứng trên bờ sông Bưởi nhìn cánh đồng đang thời kỳ trổ bông bốn bề phẳng lặng không một gợn gió tôi lại nhớ cái Dặm Bái Trời ngày xưa. Nơi đây là nôi sinh của hàng trăm loài chim thú sống nhờ cỏ cây mọc tự nhiên. Vào tiết tháng tám nước sông Bưởi từ thượng nguồn đổ xuống đêm khuya nghe tiếng ào ào ai cũng lo trận lụt sẽ đến chỉ cầu mong không gặp bão tố mưa sa dồn dập. Đã có bão sẽ có mưa lớn kéo dài hàng ngàn hécta dặm Bái Trời nước nổi mênh mông trắng xóa.

Năm 1951 tiếng bom giặc Pháp chẳng ngày nào không có. Cứ mỗi khi nghe tiếng ù ù như xay lúa từ xa nhà nào cũng vội vã kéo nhau chạy xuống hầm. Trưa hôm ấy thầy tôi đi làm về nói: "Đêm qua Pháp ném bom chợ Kiểu Dọi mọi người chuyện trò to quá không nghe được tiếng máy bay nên không kịp tắt đèn liền bị thằng Pháp lái chiếc Đacôta nhìn thấy... Cứ thế là hắn nhả bom giữa chợ. Có lẽ chiều nay thầy phải sang xem nhà ông Canh thế nào nhà ông ấy ở ngay đầu cổng chợ bạn bè thân tình mình ngó lơ sao được". Thầy đi tối mới về mặt mũi sạm lại hốc hác đôi mắt thì đỏ hoe. Theo sau thầy là một đứa bé chừng năm tuổi từ mặt đến chân nó lọ lem quần áo rách bươm. Thấy mọi người ngơ ngác nhìn nó thầy tôi giải thích: "Ông Canh chết rồi đây là con trai ông ấy từ nay nó sẽ ở với nhà mình".

Giáp hơn tôi hai tuổi bằng tuổi anh Hùng anh trai tôi nên tôi gọi Giáp bằng anh. Mấy ngày đầu anh không hé răng nói lấy nửa lời cũng chẳng khóc nhưng mỗi khi trời nhá nhem tối tôi lại thường bắt gặp anh ngoài vườn núp ở gốc chuối khóc thút thít. Sau một tháng Giáp đã quên bớt nỗi đau và biết giúp gia đình tôi những việc lặt vặt... Lên tám tuổi anh Giáp và anh Hùng anh trai tôi đều vào lớp một. Từ đó bao giờ bài kiểm tra của Giáp cũng được nhiều điểm hơn anh Hùng. Năm học lớp bảy thi tốt nghiệp anh Hùng chỉ đậu ở mức trung bình còn Giáp thuộc loại khá trở lên.

Tháng 8 năm 1964 giặc Mỹ bắt đầu gây chiến ở vịnh Bắc Bộ tháng 11 năm ấy anh Giáp lên đường nhập ngũ. Cuối năm 1965 anh Hùng cưới vợ được ba tháng cũng lên đường nhập ngũ. Bấy giờ thầy mẹ tôi đã già đi nhiều còn mỗi tôi và chị dâu gánh vác mọi việc trong nhà. Học hết lớp sáu thấy hoàn cảnh gia đình khó khăn tôi cũng bỏ học nốt. Ngày ấy toàn miền Bắc đâu đâu cũng bị bom Mỹ tàn phá các ngả đường những công trường nhà máy kể cả các cánh đồng muối cũng bị oanh tạc dữ dội. Mọi thứ sinh hoạt hàng ngày như gạo muối dầu xà phòng đều thiếu nhà nào cũng chạy từng bữa. Tôi phải học cái nghề đẩy diu cho chị Hảo đi chợ bán hoặc đổi gạo chống đói. Đêm đến hai chị em lần mò học bằng được nghề đan lát. Thiếu muối nhiều người đã xanh xao vàng vọt thiếu gạo chúng tôi phải lên rừng đào củ từ bô củ ngán hoặc gốc rau má ngoài đồng từ sáng tinh mơ...

*

Từ ngày nhập ngũ anh Hùng chỉ gửi thư về thăm gia đình một lần. Anh Giáp lại khác hẳn cứ hai hoặc ba tháng lại thấy thư anh.

Trưa hôm ấy trời nắng chang chang nhưng thi thoảng có gió nồm nam thổi về đến chiều mát hơn. Tổ gặt lúa vừa xong thửa ruộng hai sào tôi và chị Hảo (vợ anh Hùng) xóc lúa vào cái đòn càn mỗi đầu một bó. Thường ngày tôi chỉ gánh được mỗi đầu mười đon chị Hảo gánh được mười lăm đon. Thấy còn thừa sáu đon chị bó nốt vào hai đầu gánh của chị tổng cộng số đon hôm ấy chị gánh ba mươi sáu đon. Kể cũng lạ chị hơn tôi hai tuổi đáng là bao nhìn gánh lúa của chị tôi hoảng sợ chị vẫn phăm phăm đi trước vai lưng nhún nhẩy nhịp nhàng hai ống quần xắn quá gối để lộ bắp đùi trắng muốt tròn lẵn dẻo dai làm tôi phát nể thầm nhủ: kiểu cách thế này dễ gây cảm xúc cho một số đàn ông sinh lòng tà vạy cũng nên và cười. Không ngờ chị nghe được tiếng cười của tôi bỗng quay lại mặt đỏ ửng nổi rõ cái mũi dài hai cánh nở phập phồng càng tô thắm vẻ đẹp trên khuôn mặt chị nhiều hơn.

Về đến cổng tôi bỗng giật mình khi thấy một anh bộ đội mặc bộ đồ gabađin màu xanh lá cây đang chống nạng từ nhà ra sân tay vẫy vẫy. Tôi nhận ra anh Giáp anh về thật rồi ư? Còn chị Hảo mặt tái mét hình như chị đã rơi nước mắt có lẽ chị nhầm tưởng anh Hùng về. Chị dựng cái đòn càn vào bờ vách vội vã đưa tay áo nâu đã sạm màu gạt nước mắt qua loa rồi mới nở nụ cười chào anh.

Anh Giáp về bà con trong xóm đến thăm hỏi chật kín nhà. Người ta muốn biết chiến trường miền Nam khốc liệt đến mức nào anh có gặp người xã mình trong ấy không?... Riêng tôi hay nảy tính tò mò chờ bà con về hết mới hỏi anh bị thương trong trường hợp nào nặng hay nhẹ đã gặp anh Hùng lần nào chưa? Anh nở nụ cười dè dặt đến mức tôi phải sốt ruột hầu như chỉ trả lời qua loa rằng nghe một người cùng tỉnh nói anh Hùng hiện đang chiến đấu ở mặt trận Tây Nguyên.

Mãi đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng tôi được nghe một người thuộc đơn vị đặc công trở về kể: Anh Giáp chiến đấu mưu trí dũng cảm nhất tham gia nhiều trận thành tích cao nhất. Một khi anh đã nắm chắc khẩu K54 hoặc con dao găm trong tay thì dẫu đến thằng chục giặc Mỹ cũng phải sợ. Anh bị vỡ xương đùi bên trái là do viên đạn lạc chứ không phải lúc quần nhau giữa ta với địch. Vết thương này buộc anh phải nằm viện Quân y Sư đoàn hơn hai tháng. Anh chưa muốn về nhưng vì sức khỏe giảm quá nhiều lại thêm chứng sốt rét liên miên nên cấp trên vẫn quyết định cho anh được giải ngũ.

Anh Giáp về thầy tôi mượn người đến làm căn nhà khoảng một gian cách chái nhà lớn khoảng hai trăm mét. ý thầy muốn anh ở riêng có điều kiện xây dựng gia đình. Từ khi anh dọn đồ sang ở riêng thì anh trở nên ít nói lầm lì đến khó hiểu. Thời còn trong quân ngũ cũng vậy kể cả những đêm ngủ rừng phải mắc võng nhưng bao giờ anh cũng đặt võng của mình gần với đồng đội đề phòng những bất trắc xảy ra. Biết sức khỏe mình hơn mọi người vì thế nên anh hay lo cho họ. Đêm khuya anh thường đi kiểm tra dùng ngón trỏ dí gần sát mũi từng người xem hơi thở của họ còn ấm không. Sợ nhất mấy cậu bị sốt rét đắp ba cái chăn lên người mà họ vẫn còn run bần bật anh lại lần mò từng ba lô tìm thuốc quinin chữa trị ngay. Anh Quân cùng đơn vị kể rằng có lần bị rắn cạp nia cắn cũng vào cảnh đi thăm một chiến sỹ bị ốm giữa đêm khuya. Vì suốt ngày hành quân mưa ướt hết áo quần và giày anh cởi đôi giày ra giặt phơi lên cành cây chưa khô buộc phải đi dép cao su nên con rắn mới có điều kiện cắn ngay vào ngón chân cái. Anh nhanh chóng rút dây giày buộc chặt cổ chân rồi gọi Quân cầm đèn đi hái lá. May mà Quân còn một điếu thuốc rubi anh giật vội nhai ngấu nghiến một phần ba điếu thuốc và nuốt. Năm phút sau nhai nửa số thuốc còn lại năm phút tiếp anh nhai nốt cũng là lúc anh Quân hái xong một mũ lá gai soọng. Bài thuốc này anh được đồng bào K tu dạy cho từ năm 1967 nên đi đến đâu cũng chú ý dọc đường nếu gặp cây gai soọng là phải đánh dấu và luôn luôn trữ vài điếu thuốc trong mình. Phải nhai thuốc nuốt để chống nọc độc chạy vào tim trước hái lá gai soọng bỏ cối giã nhỏ số lá rồi cho ít nước nhào kỹ vắt lấy một bát uống còn bã thì đắp vào vết thương. Đặc điểm thuốc này không đắng chỉ hơi cay anh nhai hết lá thì chuyển sang trạng thái buồn ngủ. Chỗ rắn cắn đang làm anh đau nhói tim tê dại cả chân rồi bắt đầu ngủ con bệnh lùi dần.

Về quê anh ở riêng được một tháng anh bắt đầu đi làm. Trước mắt đội trưởng không cho làm những việc nặng chỉ cày bừa hoặc nhổ cỏ lúa các việc như gánh lúa gánh phân thì giao cho những người như tôi và chị Hảo. Thấy tôi và số vợ bộ đội phải làm việc nặng nhọc anh không yên lòng xông ra giúp họ. Buổi đầu cái chân bị thương còn hơi nhói nhưng lâu lâu cũng quen dần. Nhìn cảnh bà con làng xóm thiếu ăn thiếu mặc lại thêm hạn lụt diễn ra liên miên có năm mất trắng; củ rừng bị nhiều người đào quá thì hết rau má ở các bờ ruộng rồi cũng sạch cả gốc... anh quyết định vào Dặm Bái Trời vỡ hoang! Biết được mẹ tôi ngăn:

- Xã và hợp tác đang cấm đấy ai tự động vỡ hoang là mang tính tự tư tự lợi cá nhân...

- Cứ để cho Giáp làm - thầy suy nghĩ một lát mới nói - Biết đâu người ta thấy nó là bộ đội phục viên nhiều thành tích đánh Mỹ có thể sẽ lờ đi. Nhưng nếu muốn làm nên tranh thủ vào những ngày nghỉ của hợp tác mới ổn.

- Từ hôm đi vỡ đất đến nay cháu chưa hôm nào vi phạm ngày công của hợp tác. Phải nói đất ở Dặm Bái Trời tốt thật đen như bùn ao vậy! Hai bác cứ yên tâm nếu xảy ra điều gì cháu xin chịu.

Anh vẫn vỡ thêm đất tôi cũng theo. Chị Hảo rất muốn tham gia nhưng mẹ không đồng ý. Sợ anh sẽ nảy sinh tình ý với chị phòng xa vẫn hơn. Tôi định cự lại song nghĩ vậy cũng hay đỡ vất vả thêm cho chị.

Đêm lại lặng như tờ. Anh Giáp đẩy cây đàn vào gầm rồi lên giường nằm. Tôi giả vờ như không hay biết gì nhưng lòng vẫn xao xuyến tiếng đàn bầu đang còn văng vẳng bên tai. Lúc thì nó vụt cao lên mãi tận rừng xanh lúc bay lượn trong không trung ai oán khi nhắc nhở tới miền Nam ruột thịt đang bị ách cai trị của Mỹ ngụy nghĩ tới những đêm như đêm nay hàng ngàn chiến sỹ không ngủ đang băng qua đèo cao suối sâu nhằm vào những cứ điểm của giặc mà đánh. Có lẽ anh Giáp cũng thổn thức như tôi. Chắc anh nhớ lại những chiến trường đã qua hoặc mủi lòng so sánh cái giường anh được nằm yên ấm này với những cái võng mắc giữa rừng sâu lạnh giá mưa gió ầm ầm cả đêm với những cơn sốt rét rừng quái quỷ!...

Sáng chiều cả ba chúng tôi đều làm đồng hợp tác chiều tối ăn cơm xong lại kéo nhau đi tát nước chống hạn cho mấy sào lúa ở Dặm Bái Trời. Tát nước đêm trăng mình anh Giáp đóng cọc và tát cái gầu soòng còn tôi và chị Hảo kéo gầu giai. ánh trăng như rắc từng hạt ngọc xuống mỗi gầu nước hàng triệu hạt ngọc đó lại chảy rì rào đến từng gốc lúa và hàng vạn lá lúa vẫy chào vui mừng với chúng tôi.

*

Một chiều gió tây thổi về nóng hầm hập tất cả mọi vật như ủ rũ hết. Những lá ngô ngoài đồng héo quắt con trâu đủng đỉnh từ cánh đồng về nhe hàm răng trắng dã ai nấy mặt đỏ như gà chọi hoặc tím tái đến sợ đâu đâu cũng vang lên tiếng thở dài buồn bã. Càng quạt càng nóng chỉ còn cách dùng gầu múc nước giếng lên xối từ đầu tới chân từ chiều đến nửa đêm tôi phải tắm đến mươi lần. Chị Hảo gánh lúa thuế ra kho huyện vừa về đến cổng thấy con mực chạy đến mừng như mọi khi nó cứ vòng quanh chân cắn vào ống quần khiến chút nữa chị ngã chị đá cho nó một cái. Con chó tội nghiệp hết cả vui mừng chạy ra vườn ngô mắt vẫn ngoái lại nhìn chủ trách móc cái lưỡi đỏ có đốm đen ở đầu lè ra lia đi lia lại vừa đi vừa khục khặc.

Mãi sau này tôi mới biết chuyện hôm ấy chị Hảo đi nhập thuế chị nghe trực tiếp từ miệng một người vừa được giải ngũ đã từng sống với anh Hùng từ ngày đầu đến đơn vị. Người ấy kể trong đợt tấn công của địch đơn vị của anh Hùng bị đánh bất ngờ nhiều người đã ngã xuống trung đội anh gần như bị xóa sổ số sống xót bị thương hoặc chạy vào rừng ẩn náu. Anh Hùng bị thương ở chân trái lết mãi vào giữa rừng thì thiếp đi may gặp được người K tu đi săn nhìn thấy cõng anh về nhà chữa trị. Khỏi vết thương lẽ ra phải tìm đường về đơn vị nhưng anh lại ở với chủ nhà K tu này và trước tiên nhận làm con nuôi sau đó là con rể...

Đất nước đã thống nhất anh Hùng vẫn không chịu về. Mãi đến năm 1980 anh mới gửi về một lá thư không nêu chi tiết hoàn cảnh của mình cứ nói đơn vị anh đang còn ở lại giải quyết những tồn tại sau chiến tranh. Nhưng tôi biết tỏng lối bao biện của anh giai đoạn này tiếng đồn về anh đã có vợ ở Tây Nguyên nổi loang khắp làng. Rất may thầy tôi nay điếc cả hai tai mẹ thì già yếu không lúc nào ra khỏi nhà... Chị Hảo phát ốm một thời gian rồi trấn tĩnh lại chị bắt đầu cười thỉnh thoảng chị lại hỏi: "Mẹ có thương anh Hùng không?". Mẹ đáp: "Người ta thì mỗi năm còn gửi về được bảy tám lá thư... Cái thằng vô tư chi mà chẳng hề nghĩ đến mẹ và vợ đang đỏ hoe mắt trông chờ từng ngày !". "Hay anh ấy đã lấy vợ trong ấy hả mẹ?". "Vợ con chi hắn không có ông nội và ông ngoại giao kết với nhau... suốt đời hắn chả có ma nào nhìn. Sao con cứ hỏi chuyện lung tung ấy làm chi! Mẹ đã điên cả người rồi đây!" Bỗng chị chuyển sang hỏi anh Giáp:

- Anh ơi mai ngày hợp tác xã nghỉ việc cho em vào Bái Trời làm nhé? Chú Mạnh có đi không? Hai anh em một cày một bừa còn tôi cầm cái cuốc phá bờ sửa góc.

- Không được - Anh Giáp trả lời - Chị cứ ở nhà nấu bếp dọn vườn giúp thầy mẹ.

- Em cứ đi làm thêm được nhiều lúa gạo giảm bớt khó khăn đâu phải tội lỗi chẳng ai ngăn cản đâu.

Lần này mẹ tôi không ngăn bởi bà biết những lời nói vừa rồi của chị khác trước.

Một hôm chị hỏi anh Giáp:

- Sao anh không lấy vợ?

- Chị bảo tìm được ai yêu tôi bây giờ... Không cha mẹ anh em ruột cũng không cộng thêm một cái chân khập khểnh...

- ối ra thời buổi chiến tranh này nhan nhản. Nếu cần em giới thiệu cho một chị thanh niên xung phong vừa trở về?

Anh đáp lại bằng ánh mắt trách móc. Thấy vậy chị Hảo gượng cười và tỏ vẻ nhận lỗi: "Em chỉ đùa thôi anh đừng giận nhé!". Đứng bên kia bờ rào chè mạn tôi nghe rõ trăm phần trăm cuộc hội thoại của hai người. Lần đầu tiên anh Giáp ấp úng trong miệng gọi chị Hảo bằng em còn chị thì chẳng cười nữa hai mắt ngấn nước bàn tay phải cứ mân mê khuy áo. Tôi vẫn cố lắng nghe họ tâm sự với nhau những gì chỉ cần hé ra một lời hò hẹn tình ý là sẽ chết với tôi nhưng rất may chẳng ai nói thêm câu nào.

Sáng chiều họ gặp nhau đều khác trước anh Giáp ngang nhiên dùng ngôn ngữ: "Em đi làm về đấy à có mệt không? Ra rửa mặt đi nước anh đã múc sẵn một chậu". Chị Hảo không trả lời nếu nói cũng chỉ đủ cho anh nghe mắt vẫn liếc xéo xem có ai nhìn thấy. Khi quay lại đối diện anh Giáp đôi mắt chị tươi như hoa có những hạt sương đọng long lanh ở hai đầu mắt. Rõ ràng chị đã có tình ý với anh Giáp.

Chẳng biết thầy mẹ tôi đã nhận thấy điều gì như tôi đang nghĩ mà cứ lầm lũi ngày hai buổi ra vườn vơ củi vào bếp và quét dọn nhà cửa.

*

Chiều hè ánh mặt trời vàng vọt thê lương rải lên các mái nhà làng quê từng tàu chuối lá dâu và những khóm chè mạn hai bên đường đang quăn lá vì sức nóng của từng đợt gió tây đâu đó người ta đang xì xào chuyện đội bảo vệ phá lúa của số nhà khai hoang Dặm Bái Trời. Cũng may cho họ chưa đặt cây mạ xuống ruộng mới cày bừa xong đang còn để ngâm đất vài hôm nữa mới bừa lại và cấy nhưng đã tốn rất nhiều công. Nghĩ mà thương họ thấy chúng tôi làm được nhiều lúa mà bắt chước cứ thế nô nức kéo nhau vào làm nay xảy ra nông nỗi này! Hỏi mấy người xung quanh mới biết ruộng của nhà tôi chưa ai phá có lẽ họ còn nhân nhượng cho anh Giáp là thương binh. Nhưng sáng hôm sau ông Bính chủ tịch xã cùng ông Huỳnh chủ nhiệm đạp xe đến đả thông với anh Giáp. Anh cười:

- Nếu các ông không để cho làm thì đành vậy.

Sau câu nói đó suốt ngày anh không mở miệng nói năng gì. Lòng tôi ấm ức quên luôn chuyện chống đối quan hệ của hai người.

Một sáng đầu thu làng tôi nô nức đến sân đình dự đại hội hợp tác xã. Cái sân đình mọi ngày rộng thênh thang bỗng nay như sắp bị nổ tung vì sức chứa. Tôi cố đứng lên nhìn anh Giáp và chị Hảo xem ngồi chỗ nào nhưng không thấy chắc họ đang ở đầu hoặc cuối sân. Tan họp tôi nhanh chân đứng đón một bên cổng chờ họ. Khi cả sân đình sạch bóng người anh Giáp và chị Hảo vẫn không thấy đâu lòng tôi bề bộn những câu hỏi linh tính mách bảo điều chẳng lành. Tôi một mạch chạy sang nhà anh Giáp. Tất cả trống không nơi anh vẫn hay ngoắc ba lô vào chỉ còn trơ một cái đinh. Tôi lại chạy về nhà xông thẳng vào phòng chị Hảo ngoài chiếc giường với đống chăn gối xếp gọn gàng tôi thấy một phong thư kèm theo một cục tiền được gói trong chiếc khăn trùm đầu. Những dòng thư anh Giáp và chị Hảo để lại như nhảy múa trước mắt tôi.

"Mạnh yêu quý. Xin em và thầy mẹ tha tội cho anh chị vì đã bỏ đi mà không một lời từ biệt nhưng anh chị không còn cách nào khác nữa. Vào miền Nam lần này chủ yếu thăm lại chiến trường xưa và anh sẽ làm kinh tế trong ấy. Đất Tây Nguyên còn màu mỡ hơn ngoài mình nhiều. Còn chuyện anh Hùng vì sao anh không nói hết cho em... Cũng không hy vọng gì anh ấy mà em hãy phát huy hết khả năng của mình nuôi dưỡng thầy mẹ thật tốt và xây dựng tương lai cho chính mình..."

Nửa trang dưới viết rất ẩu chữ của chị Hảo có lẽ do chị viết vội:

Khoản tiền này là của anh Giáp em nhận lấy để chăm sóc thầy mẹ. Mong em hãy hiểu và thông cảm cho anh chị. Tạm biệt em và hẹn ngày gặp lại".

*

Thời gian trôi qua. Sau khi nhà nước khuyến khích người dân khai hoang tôi đã hăm hở hòa mình vào công cuộc đổi mới ấy. Dặm Bái Trời hôm nào còn hoang dại là thế giờ đây đã là một cánh đồng rộng mênh mông gần nghìn hécta mỗi hécta cũng đem lại vài tấn lương thực. Đời sống không chỉ của tôi mà của dân làng đã khác trước rất nhiều. Tôi cũng nguôi dần vết thương lòng nhưng nỗi canh cánh day dứt về cuộc sống của anh Giáp và chị Hảo vẫn len lỏi vào suy nghĩ của tôi. Tôi cất công nghe ngóng tìm kiếm họ nhưng càng tìm càng bặt tin. Rồi một ngày kia tôi nhận cái tin khủng khiếp anh Giáp đã qua đời vì chất độc màu da cam. Còn chị Hảo vẫn âm thầm lặng lẽ nuôi đứa con trai non dại với di chứng cha nó đã để lại trong khốn khó và vất vả vô cùng.

Nhìn những căn nhà ngói đỏ hôm nay nhiều nhà dư ăn thừa mặc tôi lại càng thấy đắng lòng hơn mỗi khi nghĩ đến mẹ con chị Hảo vẫn lưu lạc đâu đó trên đất Tây Nguyên. Tôi quyết tâm vào Tây Nguyên một chuyến để đưa mẹ con chị trở về. Đến nơi người cần tìm chẳng thấy nhà anh Giáp và chị Hảo ở cây cối mọc um tùm. Nghe bà con nói chị đã trở về quê khá lâu. Tôi lại trở về với tâm trạng khắc khoải mong chờ...

                                            Tháng 9 - 2010

                                                    T.N






LÊ GIANG


Những nói dối trong ngày


Truyện ngắn



      Đêm se lạnh. Ngoài trời mưa cuối thu lãng đãng bay. Hồng ngồi soạn bài lặng lẽ đôi mắt đẫm lệ cay xè. Những con chữ trên trang giáo án chập chờn nhảy múa lúc tỏ lúc mờ. Buông bút xuống Hồng nhẹ nhàng đứng dậy đi lại giường nhìn hai đứa con thơ dại vừa thương vừa giận. Thằng Lâm chín tuổi trong giấc ngủ thỉnh thoảng nấc lên không thành tiếng. Hẳn nó còn ám ảnh trận đòn buổi trưa mẹ đánh. Bé My ba tuổi mơ màng quờ tay tìm mẹ mắt vẫn còn ngấn lệ. Hồng cúi xuống hôn nhẹ vào má bọn trẻ. Tội nghiệp đã bao giờ chúng nó nói dối ai điều gì đâu mà hôm nay lại đổ đốn ra thế.

Sáng nay khi chồng đưa thằng Lâm ra khỏi nhà thu xếp xong chị đưa bé My đến lớp nhưng nó nhất quyết không đi. Càng dỗ nó càng khóc to nằm trệt ra đất ăn vạ. Nó cứ một mực con không đi đâu. Chị hỏi vì sao hôm nay con không đi học gượng mãi nó bảo:

- Hôm nay cô giáo ốm.

Nghe con nói vậy chị nửa tin nửa ngờ bấm máy điện thoại hỏi cô. Chị lặng lẽ nuốt từng tiếng cô giáo:

- Chiều qua cháu My nhà mình giành đồ chơi với bạn thế rồi cấu bạn chảy cả máu tay. Các bạn ồ lêu ồ lêu My xấu hổ khóc toáng lên. Em bảo My phải xin lỗi bạn mãi My mới khoanh tay xin lỗi và hứa sẽ không đánh bạn nữa.

Nghe cô nói Hồng hiểu vì sao My không đi học. Rồi chị đưa điện thoại cho My để nghe cô nói:

- Bé My ngoan nào hôm nay là ngày cuối tuần cháu đến học để nhận phiếu bé ngoan nhé các bạn đang chờ cháu đấy các bạn không ồ lêu nữa đâu.

Nó vẫn ì ạch ngồi day trên nền nhà:

- Con ứ đi đâu xấu hổ lắm.

- Mẹ đưa con đến lớp để xin lỗi cô giáo xin lỗi các bạn hôm nay con được nhận phiếu bé ngoan mà nào nhanh lên kẻo muộn giờ của mẹ.

Đã đến giờ lên lớp nhưng nó vẫn không chịu đứng dậy Hồng bực quá tét vào mông nó mấy cái bé My càng toáng lên bắt đền mẹ mãi rồi nó mới chịu đi.

Buổi trưa về Hồng đã thấy thằng Lâm đang đứng trước cửa chị hỏi:

- Hôm nay sao con về sớm thế?

Nó lấm lét nhìn mẹ rồi quay mặt đi nói lý nhí:

- Hôm nay... cô giáo cho lớp con nghỉ sớm.

- ừ tốt rồi mẹ con mình vào nấu cơm nhé.

Lâm theo mẹ vào nhà. Vừa lúc đó cô Na bấm chuông gọi vọng vào:

- Có ai ở nhà không?

Nghe tiếng cô Lâm co cẳng chạy một mạch lên tầng. Hồng thấy có điều gì đó không ổn. Mời cô Na vào nhà vừa đi cô vừa hỏi:

- Em Lâm bị bệnh hay sao hả chị?

Hồng chết lặng nhìn cô giáo không biết nói sao. Hai chị em cùng lên tầng. Lâm đang úp mặt xuống giường nằm khóc nức nở mặt tái xanh. Thấy cô đến Lâm vẫn không ngồi dậy chào. Cô Na đến bên tay sờ nhẹ vào trán Lâm rồi hỏi:

- Để cô xem ốm thế nào mà hôm nay không đi học?

Lâm vẫn khóc nức nở một lúc lâu ngồi dậy quay mặt vào tường nói ấp úng:

- Thưa cô... con đi xem các bạn chơi điện tử.

Hồng khóc to lên thành tiếng:

- Hu hu... con tôi hư rồi thế con đi chơi điện tử ở đâu tiền lấy ở đâu lâu nay con chơi bao nhiêu lần rồi?

- Con không chơi con chỉ đi xem các bạn chơi thôi.

Thấy Hồng bức xúc cô Na cầm tay chị ôn tồn nói:

- Chị bình tĩnh. Cháu Lâm là học sinh ngoan chưa bao giờ bỏ học không có lý do. Vì thế hôm nay thấy cháu không đi học em phải đến thăm ngay.

Cô Na ngồi xuống ôm Lâm vào lòng:

- Nào bây giờ em xin lỗi mẹ xin lỗi cô từ nay không bao giờ bỏ học chơi điện tử nữa nhé.

Lâm cúi gằm mặt xuống vòng tay lại:

- Em thưa cô vâng ạ. Con xin mẹ từ nay con chừa không bỏ học đi chơi điện tử và không nói dối mẹ nữa.

Lời nói của Lâm xoa dịu bớt nỗi đau trong lòng Hồng nhưng những gì xảy ra từ sáng sớm đến giờ đối với chị thực sự trở thành cơn ác mộng ám ảnh làm chị đứng không vững. Lau nước mắt chị nghẹn ngào nói:

- Cảm ơn cô nhiều may có cô nên mới biết nếu không thì nguy hiểm quá con cái thật là hư.

Cô Na về rồi Hồng như trút hết những bực dọc lên người Lâm vừa đánh con vừa khóc nức nở:

- Trời ơi! sao tôi khổ thế này. Con ơi mẹ sống làm sao ược. Con có biết lòng mẹ lúc này đau khổ thế nào không!

Một ngày ì ạch trôi qua nặng nề. Trời về khuya không gian tĩnh mịch thỉnh thoảng có tiếng xe chở hàng nặng chạy qua phố gầm rít xé toạc màn đêm. Nhìn chồng ngủ hình như Nam theo đuổi một giấc mơ đẹp lưỡi liếm vào môi miệng nhếch cười khoái chí. Hồng nhẹ nhàng nằm xuống bên chồng khẽ hỏi:

- Anh ngủ rồi à?

Nam cựa mình trả lời ú ớ:

- ừ có việc gì không?

- Trưa nay sao anh không về ăn cơm?

Bực bội vì vợ làm tan biến giấc mơ đẹp của mình Nam gắt gỏng:

- Có thế mà cũng hỏi trưa nay anh đi công tác cơ sở nên không về được.

- Anh đi công tác ở đâu?

- Lạ nhỉ đã bảo rồi đi cơ sở chứ còn đi đâu mà sao em cứ chất vấn anh nhiều thế?

Hồng cắn chặt môi đau tứa máu. Đôi mắt ướt đẫm những giọt lệ từ từ lăn thẫm hai gò má. Chị hoảng sợ không biết cái gì sẽ xảy ra nếu tiếp tục nói với chồng về những điều mà trưa nay chị tận mắt nhìn thấy. Anh có còn thương yêu chị và các con như những gì mà bấy nay anh giành cho mẹ con chị không? Cơ ngơi tài sản vợ chồng chị có danh vọng uy tín của anh là niềm kiêu hãnh đối với mẹ con chị. Các con một ngày vắng bố chúng nó nhớ lúc nào cũng hỏi cũng mong anh về. Chẳng lẽ bây giờ anh đổi trắng thay đen nhanh thế sao. Những gì mình nghe và thấy sáng nay thực hay hư. Không! Chính mắt chị nhìn thấy tai chị nghe thấy làm sao nhầm lẫn được. Ước gì những gì mình thấy hôm nay không phải là sự thật. Lần giở những động thái của chồng thời gian gần đây chị càng tin đó là sự thật. Nhiều lúc Nam bối rối nhìn chị tay luống cuống khi có điện thoại gọi đến ăn uống thất thường đôi lúc gắt con vô cớ. Mấy lần chị định hỏi nhưng không dám chỉ im lặng chịu đựng. Chị sợ hình ảnh anh trong các con mờ đi uy tín của anh giảm sút kẻ xấu lợi dụng vào tình cảm vợ chồng để ngăn cản con đường công danh của anh. Chị im lặng càng vui vẻ với anh với con để níu giữ lấy bảo vệ lấy hạnh phúc gia đình. Tất cả những cái chị đang có chẳng còn ý nghĩa gì nếu anh tuột khỏi vòng tay mẹ con chị. Hôm nay nói cho anh biết hay vẫn lặng lẽ chôn chặt trong lòng những day dứt đớn đau. Không! chị phải nói phải biết thái độ của anh. Hồng ôm nhẹ chồng thủ thỉ:

- Anh nói dối em! Trưa nay anh đưa Lan vào nhà nghỉ Tam Thanh.

Nghe vợ nói có tật giật mình Nam vằng ra khỏi vòng tay chị.

- Ai nói thế em đừng có mà nghe lung tung.

- Em thấy mà.

- Thấy là thấy làm sao đừng ghen quá hóa điên.

- Anh bình tĩnh nào. Sáng nay dạy xong em và Hà tranh thủ đi bệnh viện thăm bạn ốm trên đường đi Hà gặp anh đèo Lan rồi ghé vào nhà nghỉ Tam Thanh. Hà nói với em rồi theo anh vào nhà nghỉ. Bọn em vào hỏi lễ tân họ nói anh và Lan đã vào phòng hai lẻ ba rồi. Hà định xô cửa vào để bắt quả tang nhưng em không cho làm thế.

Nam bật dậy rít lên thành tiếng:

- Cô đừng nói không đừng nhìn gà hóa cuốc đừng thấy người ta kích động mà lú lẫn mất khôn.

- Em thấy mà. Lan mặc váy nâu xách chiếc bót màu trắng. Lúc đó Hà vờ chạy ra đường điện cho anh em đứng ngoài cửa phòng nghe rõ tiếng anh mồn một. Anh nói đang trên đường về nhà đúng không?

ầm... ầm... ầm Nam đạp mạnh hai chân xuống giường hét lên:

- Thấy này thấy này... ghen này ghen này...

- Em nói thế còn tùy anh nghĩ sao làm sao là do lương tâm anh tự hiểu.

- Cao thượng quá nhỉ nghe bạn kích động về đay nghiến chồng. Ông nói cho mà biết ông đi với bồ đấy làm gì nào.

Hồng khóc to thành tiếng bầu trời quay cuồng tai ù lên đầu như muốn vỡ tan. Nghe tiếng động thằng Lâm bé My giật mình chồm dậy chạy tót lên giường vợ chồng chị. Lâm nắm hai tay bố vừa khóc vừa nói:

- Bố ơi con xin lỗi con không bỏ học đi chơi điện tử nữa.

Lâm quay sang ôm lấy mẹ khẩn khoản cầu xin:

- Mẹ ơi đừng khóc nữa con không nói dối mẹ nữa đâu.

Bé My khóc nỉ non khoanh tay trước ngực nói với mẹ:

- Con xin lỗi mẹ con ngoan mà con không đánh bạn nữa đâu. Mẹ nín đi... mẹ nín đi con yêu mẹ.

Hồng ôm chặt hai con. Ba mái đầu chụm vào nhau. Những giọt nước mắt của mẹ của con đầm đìa lăn trên má tan vào nhau mặn chát.

                                           Thanh Hóa tháng 10 - 2010

                                                          L.G

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'1652','anfcemr73vkt98p335j7fvas63','0','Guest','0','54.80.219.236','2018-09-26 21:09:59','/a270263/truyen-ngan.html')