TRUYỆN NGẮN

THANH THẢN


 

Người thầy trường quê



Truyện ngắn


      Tôi đã có ý định từ lâu là sẽ cố một lần kéo hắn về thăm thầy dù chỉ lấy một lần. Vậy mà mấy năm rồi. Cũng có mấy lần đụng hắn nhưng toàn gặp ở nhà hàng khách sạn khi hắn đang phừng phừng bia rượu nên không tiện nói. Mà hắn lúc nào cũng kêu không có thời gian. Tôi biết hắn cố tình lẩn tránh thầy. Một lần tôi gắng đợi hắn xong tiệc mới gặp và nói được ý định ấy. Nghe xong hắn nhăn mặt bĩu môi

- Thầy bà gì... thầy của các cậu chứ thầy đếch gì của tớ... Tớ còn hận ông ấy suốt đời là đằng khác...

Hắn nói rồi quay đi. Nhưng mới được vài bước hắn đã quay lại ghé sát vào tai tôi nói:

- Nhiều lần về quê gặp ông ta tớ còn lánh mặt đi ấy... chứ nói gì...

Tôi giận sôi ruột gan nhưng không thèm nói gì nữa.

Từ ngày có chút chức sắc trông hắn béo tốt phì nhiêu hẳn ra miệng lúc nào cũng phì phèo điếu "ba số" đi đứng thì khệnh khạng ra dáng một "sếp" rồi. Các em trẻ măng hơn hớn thì luôn quấn quýt xung quanh...

Trước hắn làm kỹ sư ở một công ty xây dựng nhỏ. Giờ hắn đã là giám đốc thay cho ông giám đốc già năng lực có hạn về hưu. Gặp thời mở cửa nhà nước tư nhân xây dựng nhiều công ty hắn mới phất lên trúng nhiều "quả đậm". Giờ hắn rất oai sang trọng. Một bước xe hai bước xe. Xe con đời mới bóng loáng. Trụ sở cũng nguy nga đường bệ chẳng kém gì một công sở lớn của tỉnh. Tiền của thì đến là rung rinh...

Tôi với hắn học với nhau suốt thời cấp 1 cấp 2 trường xã. Đến lớp sáu lớp bẩy thì được thầy Nghĩa chủ nhiệm. Nhưng hắn lười học thích quậy phá học rất kém. Mẹ hắn thì sức yếu bệnh tật luôn. Cảnh nhà một mẹ một con hoàn cảnh nhất nhì trong làng. Bố hắn hy sinh trong trận chiến đấu đầu năm 1953 khi hắn còn bế ngửa.

Thầy Nghĩa là một người rất mực thương yêu học sinh. Thầy chăm lo cho học sinh rất tận tình chu đáo. Nhiều lần thầy bỏ tiền lương của mình ra mua sách vở hoặc khăn áo chống rét cho những trò khó khăn. Thầy luôn dành những ngày nghỉ để "bồi dưỡng" cho học sinh kém mà không hề nhận của trò dù một lạng đường cân quả. Thầy rất hiền luôn thân tình hòa nhã với học sinh. Vậy mà đối với Tự (tên hắn) thầy lại rất nghiêm khắc chặt chẽ. Thầy luôn bắt Tự ngồi hàng đầu để theo dõi giám sát. Cu cậu đến nghịch ngầm cũng không được nên hậm hực lắm. Có bài chính tả thầy bắt hắn chép đi chép lại đến hàng chục lần vừa là để luyện chữ vừa là để nhớ lỗi chính tả. Thầy còn cho hắn nhiều bài tập về nhà làm hơn các bạn trong lớp. Giờ của thầy hắn luôn bị gọi lên bảng phát biểu hoặc trả lời câu hỏi. Chủ nhật thầy còn bắt hắn cắp sách vở đến nhà thầy học. Thầy vừa ngồi soạn bài chấm bài vừa trông chừng hắn học. Sau này có lần gặp tôi nhắc đến những ngày ấy hắn bảo "ông ấy ghét tớ thù tớ mới hành tớ như vậy". Tôi bảo "thầy với cậu có gì mà bảo thù?... hơn nữa thầy là người lớn cậu trẻ con ai chấp gì...". "Tại tớ lười học hay gây gổ đánh nhau làm mất thành tích của lớp mất sự tiến bộ của ông ấy chứ sao...". "Hừ làm gì có chuyện ấy...". Tôi nói vậy mà hắn vẫn cứ cho là thầy ghét mình...

Một lần hắn cãi nhau đánh bạn sưng mặt mày trong giờ ra chơi. Thầy Nghĩa bắt phạt khoanh tay đứng trước lớp suốt tiết học về nhà lại bị mẹ và chú mắng cho một trận té tát thế là hôm sau hắn bỏ nhà đi biệt. Mẹ Tự đến nhà thầy khóc lóc. Thầy bảo "Chị cứ yên tâm... nó chẳng có gan bỏ đi xa đâu...".

Đúng như lời thầy Nghĩa hắn chỉ lên thị xã cách nhà mươi cây số. Ngày thì ngoài đầu phố cuối chợ xin ăn từng chút bánh thừa và uống nước sông. Tối chui rúc quán xá lều chợ. Một chiều hắn đang ngồi trước một cửa hàng ăn nhỏ thì có một ông cán bộ chừng tuổi thầy Nghĩa đi đến. Ông cán bộ ghé ngồi xuống bên hắn bắt chuyện. Hắn cúi mặt im lặng. Ông cán bộ xích lại gần đặt tay lên vai hắn thân tình bảo:

- Tuổi cháu mà bỏ nhà đi thì biết sống làm sao. Thôi về nhà bác... Bác là cán bộ ở Ty Giáo dục nhà rộng rãi lại có hai chị lớn... các chị ấy cũng thích có em trai lắm...

Hắn rơm rớm nước mắt. Khi ngước nhìn trời thấy như sắp có mưa giông hắn mới nhìn ông như nhìn một vị cứu tinh. Thế là ông cán bộ nọ kéo tuột nó về nhà.

Ông cán bộ ấy tên là Hạnh. Ông bà Hạnh nuôi nó cho ăn cho mặc tử tế còn cho học tiếp lớp bẩy một trường gần đấy. Ông bà còn nhận hắn làm con nuôi. Mấy năm sau mẹ hắn ốm rồi mất vì bệnh trọng hắn ở luôn nhà bố mẹ nuôi chứ không chịu về với chú bác ở quê nữa.

Sau này lần nào gặp tôi hắn hết lời khen ông bà mẹ nuôi bao nhiêu thì lại giằn giọng trách thầy Nghĩa bấy nhiêu:

- Cũng là thầy giáo mà sao có người tốt thế... còn như ông giáo kia... thì nói cậu bỏ quá... tớ còn hận suốt đời ấy... cứ như ông ấy thì đời tớ chẳng ngẩng mặt lên được...

Tôi bảo:

- Chẳng có thầy giáo cô giáo nào lại thù ghét học sinh đâu...

- Thì đấy... cậu cũng là nhà giáo nên chỉ hay bênh cho giáo giới các cậu thôi...

*

Tôi vẫn cố thuyết phục hắn. Chờ mãi mới lại được một lần gặp hắn trong khách sạn tôi liền nắm tay bảo:

- Cậu cứ về thăm thầy lấy một lần xem sao... Thầy bây giờ tuổi đã cao sức đã yếu hai mắt lại mờ hẳn rồi chẳng nhìn thầy gì chẳng biết ai đâu. Cậu cứ im lặng làm như một người bạn đi cùng tớ tiện ghé vào thôi kẻo khi thầy ra đi... lại không kịp ân hận đâu... Tớ tin là thầy vẫn nhớ vẫn thương cậu lắm...

Nghe tôi nói đến thế hắn mới ậm ừ gật đầu một cách miễn cưỡng nhưng lại còn dặn "nhưng... đừng để lộ cái mặt tớ ra trước ông ấy đấy...". Tôi đồng ý và hẹn với hắn là về thăm thầy chỉ đi xe máy thôi... đừng đi ô tô. Thầy không muốn lấy oai với dân làng là có nhiều học sinh giờ làm to... Hắn đồng ý.

Thế rồi một sáng chủ nhật hắn đến nhà tôi trên thị xã cùng phóng xe máy về quê thăm thầy. Nhà thầy ở cuối làng. Một ngôi nhà ngói năm gian mới dựng. Các con thầy đều đã thành đạt có nhà trên Hà Nội trên thị xã cả. Hai vợ chồng thầy ở nhà thỉnh thoảng con cháu về thăm.

Đến nơi chúng tôi tắt máy từ ngoài cổng dắt xe vào. Vào tới sân tôi thấy thầy ngồi bên bàn trước mặt là một cái đài nhỏ. Thầy ngồi đó mái tóc chòm râu bạc phơ phơ trông cứ như một ông tiên. Da dẻ thầy vẫn hồng hào đẹp lão nhưng thầy đã già quá gầy quá rồi. Đôi mắt hõm lại mờ đục. Hai lưỡng quyền nhô cao. Trông thầy thương quá. Tôi những muốn nhào đến với thầy như nhào đến với một người cha. Thầy đang chăm chú nghe đài. Đôi mắt thầy thì vẫn hướng ra sân mà như chẳng thầy gì. Đến khi tôi lên tiếng "chào thầy ạ!". Thầy mới vui hẳn lên và khẽ hỏi:

- Ai đấy?...

- Dạ chúng em... học trò cũ về thăm thầy đây ạ!

- Tuấn phải không... với ai nữa?

- Dạ vâng ạ... Thưa thầy có anh bạn em về làng chơi đi cùng với em tiện vào thăm thầy đấy ạ...

- ừ... ừ... quý hóa quý hóa... mời hai anh em vào uống nước.

- Dạ vâng ạ... Thế cô đi đâu ạ?...

- ờ... bà ấy nhà thầy sang làng bên ăn giỗ... anh em vào đi.

Tôi bỗng đưa mắt nhìn Tự như muốn nói "thầy tinh lắm" chỉ nghe tiếng thôi mà thầy đã nhận ra trò cũ ngay đấy... Chứng tỏ thầy còn rất nhớ trò...". Tự gật đầu thừa nhận rồi vui vẻ bước theo tôi vào nhà. Thấy tôi loạt soạt đặt gói quà lên bàn thầy lại nói luôn "Lần sau về đừng có quà cáp gì cho thầy nữa nhé... Thầy giờ có ăn uống được gì đâu...". "Dạ có chút hoa quả thăm thầy có gì đâu ạ!". Tôi nói rồi nhanh nhẹn đi tráng ấm pha trà...

Sáng ấy thầy trò chúng tôi nói chuyện rất lâu rất vui. Thầy hỏi tôi chuyện làm ăn chuyện con cái học hành tiến bộ ra sao và thầy cũng hỏi thăm hết học trò cũ ngày ấy cách nay đã hơn ba chục năm rồi. Bất thình lình thầy hỏi đến Tự làm Tự giật thót mình. Hắn như muốn toát mồ hôi hột vì sợ thầy nhận ra. Tôi thì vui mỉm cười lại như muốn nói "Đấy tớ bảo mà thầy có quên trò nào đâu...". Vẻ khó chịu nhưng Tự vẫn phải ngồi im nghe thầy nói và thỉnh thoảng chỉ vâng dạ đế theo tôi.

- Thầy rất mừng các anh chị giờ đã tiến bộ thành đạt cả... Nhiều anh chị bận thế mà vẫn về thăm thầy luôn... Chỉ có Tự chưa thấy về lần nào. Thầy cũng còn có chuyện muốn nói với cậu ấy. Sợ rằng đến lúc thầy ra đi mà vẫn chưa nói được... thì cũng tiếc...

Sau đấy thầy kể với chúng tôi khá tỷ mỉ. Qua câu chuyện của thầy chúng tôi mới biết. Ngày xưa thầy và bố Tự là một đôi bạn đồng đội chí cốt ở lính Đại đoàn Đồng Bằng (tức là sư đoàn 320). Trước hôm đánh trận đầu năm 1953 mấy ngày không biết anh ấy linh cảm thế nào mà lại nắm chặt tay thầy ngậm ngùi nói: "Vợ tớ mới đẻ thằng cu rất bụ bẫm... thương con nhớ vợ quá... Lần này ra trận nói dại nếu tớ có thế nào sau này nếu cậu còn... cậu hãy quan tâm đến vợ con tớ nhé. Xin cậu hãy coi nó như con mình mà dạy dỗ chăm nom nên người giúp tớ... Tớ gửi cậu đấy...". Trận ấy anh hy sinh. Đến dạo thầy chủ nhiệm lớp sáu lớp bẩy chúng tôi ấy không ngờ thầy ráo riết kèm cặp nghiêm khắc dạy dỗ mong cho hắn ngoan ngoãn học hành tiến bộ thì lại đâm ghét thầy. Đến lần hắn bỏ nhà đi ấy thầy phải mất mấy ngày cứ sáng lên lớp chiều lại phải cuốc bộ lên thị xã tìm (ngày ấy thầy chưa có xe đạp). Ngày thứ ba thì thấy hắn ngồi trước quán hàng nhỏ ấy... thầy mới liền tìm đến nhà thầy Hạnh một bạn rất thân của thầy hồi học sư phạm. Thầy kể về hắn và nhờ ông bà ấy đưa nó về chăm nuôi hắn ít bữa. Không ngờ ông bà ấy lại quý mến hắn giữ luôn ở lại làm con nuôi lo cho cơm ăn áo mặc cho học hành đầy đủ như con đẻ vậy. Sau khi mẹ mất thì nó ở luôn trên ông bà bố mẹ nuôi chứ không thì thầy cũng đưa nó về nuôi. Hắn còn được ông bà Hạnh lo cho đi học đại học. Khi ra công tác hắn còn được ông bà ấy lo cưới vợ cho nữa. Số hắn còn là may lắm...

Khi thầy dừng nghỉ hơi hấp ngụm nước sấp giọng thì tôi thấy Tự cúi gằm mặt xuống. Thỉnh thoảng anh mới khẽ giơ tay lên lau nước mắt rồi nhìn thầy nửa như muốn nghe tiếp nửa như muốn chạy tuột ra sân mà đứng khóc khóc phải nén từng cơn tấm tức. Tôi biết anh đang vật vã ân hận lắm.

Một lúc sau thầy lại nói thêm với tôi:

- Còn điều này thầy chỉ muốn nói riêng với anh... Chứ nếu có gặp lại cậu ấy thì thầy chả nói đâu. Nói lại sợ như mình kể công...

Chuyện thầy kể tiếp là suốt thời gian Tự học ở nhà thầy vẫn luôn dành dụm bớt chút tiền lương đóng học phí và các khoản đóng góp với nhà trường cho Tự. Nhiều lần thầy còn đưa tiền cho mẹ cậu ấy mua sắm sách vở quần áo cho con. Dạo Tự ở trên nhà bố mẹ nuôi thì vài ba tháng thầy lại bớt chút tiền lương mang lên cho ông bà Hạnh nuôi hắn mà thầy lại bảo là tiền của mẹ Tự gửi cho con. Thế mà thầy chẳng hề nói với ai cả mẹ Tự cũng không hề hay biết vì sợ mọi người hiểu lầm. Ngày ấy mẹ Tự còn trẻ lại khá xinh nữa. Vợ của bạn chí cốt đấy nhưng thầy vẫn e. Nhà giáo vốn thận trọng và suy nghĩ sâu sa. Đến những lần đưa tiền cho mẹ Tự thầy cũng phải nhờ cô em gái đưa đến và nói mãi mẹ Tự mới chịu nhận.

Những chuyện này lúc nhỏ ở nhà tôi cũng loáng thoáng được nghe nhưng chẳng rõ thực hư thế nào. Khi lớn lại đi học đi hành xa chẳng còn nhớ đến nữa. Mặt khác nếu có thế thì tôi lại cũng muốn để cho hắn được nghe chính thầy kể hắn mới tin.

Cuối cùng thầy đứng lên lần bước đến mở chiếc tủ lấy đưa ra cho tôi một cuốn sổ tay nhỏ bìa đã phai mầu giấy đã úa vàng bảo "Trong cuốn sổ này thầy còn ghi ngày giờ anh ấy (tức bố Tự) nói với thầy và những việc thầy nói với cậu ấy. Anh cầm về đọc... khi nào thầy không còn nữa thì hãy đưa cho cậu ấy xem... đừng đưa bây giờ...". Thế đấy thầy còn cao thượng vậy. Thầy không muốn bất kỳ một sự ơn huệ nào... Chắc thầy biết Tự bây giờ rất khá giả rồi...

Đến đấy thì tôi thấy Tự lặng lẽ đứng dậy bước ra sân. Có lẽ anh sợ không cầm lòng được lại khóc thành tiếng trước thầy mất.

Bữa ấy thầy giữ chúng tôi ở lại ăn cơm. Chúng tôi phải xin phép thầy mãi và hẹn lần sau thầy mới chịu để chúng tôi về.

Rồi chúng tôi chào từ biệt thầy.

Dắt xe đi một đoạn đã rất xa mà Tự vẫn chưa muốn lên xe nổ máy. Có lẽ lòng anh còn trĩu buồn và ân hận nữa. Bỗng anh dừng quay lại gạt nước mắt sụt sùi nói với tôi:

- Thật là... bất ngờ quá... bất ngờ quá... ba mươi mấy năm rồi... Rất cám ơn ông... không có ngày hôm nay về thăm thầy thì mình còn có lỗi với thầy đến bao giờ... thì chẳng bao giờ hiểu được thầy nữa... Tiếc rằng thầy đã già yếu quá rồi... Mình biết trả ơn thầy thế nào đây?... Bây giờ thầy có còn cần gì nữa đâu...

Tự giơ tay quệt ngang dòng nước mắt và nói nhanh một câu dứt khoát:

- Thôi ngay chủ nhật này... xin ông bớt chút thời gian lại đi với tôi về thăm thầy...

Tôi gật đầu và vui ra mặt vì thấy mình không uổng công đưa anh ta về thăm lại một người thầy dưới mái trường quê vô cùng kính mến ấy của chúng tôi.

                                                        T.T

ĐÀM QUỲNH NGỌC


 

Cửa trước cửa sau


 

Truyện ngắn



      Đây là lớp học tại chức tập trung cũng không biết tên gọi lớp này là gì cho phải... đạo có nhiều môn học về kinh tế xã hội học dồn dập nên có vẻ tạp pí lù. Học viên hầu như cao tuổi không cao tuổi sao được vì đã đánh đổi bao nhiêu năm tháng mới có được vị trí chức tước trong xã hội com lê cà vạt treo lủng lẳng cả ngày trên những cơ thể đang thời kỳ sung sức mặt mũi ngay đơ ít nhìn ngang ngửa khuôn mặt đã được uốn nắn nhiều nên bắt buộc chỉ nhìn về một hướng chăng? Bây giờ muốn thăng quan tiến chức nữa thì phải học tiếp học tiếp ở đây như là tăng... nhận thức cấp phối cho có vốn. Vốn là kiến thức bổ sung chồng chéo lên nhau là những gì mình chưa biết thiếu gì học nấy hay nói đúng hơn xã hội theo cơ chế thị trường cần gì thì thuê thầy dạy nấy để đối phó với thương trường thời kỳ hội nhập. Có lẽ vậy nên dần dà nhiều trường đại học dân lập ra đời ngày một nhiều hơn ở các trường đại học này hình thành các lớp tại chức là điều tất yếu để tồn tại với nhiều thành phần. Ngày đầu tiên tới lớp các khuôn mặt nghiêm trang như quan nghị chuẩn bị vào hội đồng bàn về nhân sự cho một đại hội. Trên bục giảng ngày mới khai trường thấy thầy cô tươi trẻ hào hứng đón học viên trong lòng phấn khởi nhưng vài tháng sau đội ngũ giảng viên chỉ dành cho người cao tuổi chuẩn bị về hưu tính nết thầy cô nghiêm trang như chào cờ khi bước vào giảng đường. Ban giáo vụ nhà trường cố tình sắp xếp lịch giảng như thế chăng? ở môn kinh tế ông thầy có mái tóc hoa râm hơi thâm thấp xâu xấu một tý thuyết giảng say sưa về nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa học viên ngồi nghiêm túc... ngáp dài lấy tay che mặt hoặc che điện thoại để nhắn tin mặc dù thầy đã cảnh báo sẽ có thi vấn đáp. Ngồi ở bàn đầu sát bảng đen có gã học viên tuổi ngũ tuần học hàm tiến sỹ phó giáo sư cũng theo học lớp tại chức này (không biết học hàm của gã về vấn đề gì nhỉ?) được chỉ định làm lớp trưởng từ ngày đầu gã kêu oai oái như bò xít cắn rồi nhẹ nhàng dời chỗ ngồi xuống bàn dưới cùng của lớp hành động nhanh kín đáo như đánh du kích vậy. Thầy chủ nhiệm đành tìm người khác cuối cùng cũng có người đứng vào vị trí lớp trưởng đấy là gã phó giám đốc công ty sửa chữa ô tô ở tỉnh X mặt mũi còn non choẹt nom gã vui vẻ phấn khởi khi có chức danh này mãi sau mới biết tìm người làm lớp trưởng đã được thầy chủ nhiệm ấn định ngay từ ngày đầu mới tới trường khi đã rà soát kỹ danh sách của lớp. Nghe nói gã phó giám đốc đã đưa thầy chủ nhiệm đi chơi một đêm dẫn đến quyết định giới thiệu lớp trưởng. Đó là mối quan hệ đầu tiên của gã phó giám đốc khi tới trường. Động tác của thầy chủ nhiệm giới thiệu gã tiến sỹ làm lớp trưởng chỉ là động tác giả đã định trước của thầy. Quyền lực bây giờ nằm trong tay kẻ mạnh vì gạo bạo vì tiền ông cha mình nói có bao giờ sai giới tri thức nhiều chữ thật đấy nhưng yếu về kinh tế nói ai nghe! Trong một lần hóng chuyện mới ngộ ra quan điểm chính kiến của thầy trong việc chọn người lãnh đạo quản lý lớp.

Hạnh ngồi cùng bàn cuối lớp với gã tiến sỹ gã luôn đi sớm về muộn ngồi đúng vị trí của mình không bao giờ sai không cần hỏi han người cùng bàn. Đã thế Hạnh cũng không thèm ngó mắt qua phân cách bàn học ghế ngồi nơi giảng đường với gã. Trong giờ học gã ngồi ngay ngắn không nhúc nhích mắt đeo kính cận hai tay chống cằm xòe cả bàn tay che mặt. Hạnh nghĩ gã là kẻ nghiêm túc học hành nhưng có vẻ hơi kiêu. Gã không nghiêng ngó ít nhắn tin điện thoại trong giờ học. Nhưng dần dà Hạnh chợt nhận ra không phải như vậy trong tiết học môn văn hóa phát triển thầy giáo tuổi cao tác phong nhanh nhẹn nom như Tôn Ngộ Không đã đi về cuối lớp và hỏi gã tiến sỹ về bản chất của văn hóa là gì? Gã lúng túng xin lỗi thầy vì hơi lảng không tập trung nghe giảng bởi đang mải nghĩ tới việc gia đình. Sau đó gã thanh minh với Hạnh tại vì buồn ngủ quá. Hôm nào cũng ngồi im lặng như thế là đều ngủ cả à Hạnh hỏi. ừ tại vì sáng nào sư tử hà đông cũng gọi dậy sớm tập thể dục nên mệt quá. Hạnh ngạc nhiên tập thể dục cho khỏe chứ thể dục mệt hơn thì tập làm gì thà rằng ngủ thêm cho có ích. Gã cười tập thể dục có nhiều cách nhiều ý nghĩa chứ có phải chỉ có một ý nghĩa thông thường như nhà trường đã dạy đâu. Hạnh nghĩ ra và hơi đỏ mặt gã tiến sỹ cũng hóm hỉnh ra phết hai người thân nhau từ ngày đó thường xuyên buôn chuyện trong giờ học nhằm mục đích chống tệ nạn buồn ngủ mặc dù tệ nạn ngủ càng ngày càng phát triển ban giám hiệu đã tổ chức hội thảo về vấn này mà vẫn chưa tìm ra thuốc đặc hiệu.

Đấy là chuyện ngày mới vào học chưa có thi cử chưa có quyền lợi riêng theo kết quả từng môn thi nên còn vui vô tư. Những tháng sau gần với việc ôn từng môn học bắt đầu không khí lớp nóng dần lên vì điểm chác. Những bộ mặt ngay đơ thường ngày bỗng nhiên nhìn nhau một cách láo liêng đến khó hiểu bởi kết quả môn thi được chia theo mô hình cơ cấu. Buổi tối trong khu nội trú bỗng nhiên vắng vẻ các học viên biến khỏi phòng ở một cách bí mật hỏi đi đâu trả lời ậm ờ khoảng nửa đêm mới có tiếng bước chân rộn rịch tỏa về các phòng mặc dù đã cố tình gượng nhẹ chân đi. Hạnh thường ở phòng nội trú vào các buổi tối mải miết đọc giáo trình và tự hỏi tại sao càng gần ngày thi nội trú càng vắng ngược lại với qui luật học thi? Gã tiến sỹ phó giáo sư đã từng trải qua nhiều cung bậc thi cử cũng mất hẳn chứng ngủ trong giờ học giảm bớt buôn chuyện. Trong giờ học gã thì thầm vào tai Hạnh có ba điều kiện để đạt được điều mình mong muốn: phải có kiến thức thông tin và... quan hệ nữa. Hạnh ngơ ngác cần có kiến thức và thông tin là đương nhiên rồi còn quan hệ ở trường là quan hệ gì? Gã tiến sỹ ngạc nhiên và nhiệt tình giảng giải em thông minh nhưng ngây thơ dại khờ lắm chưa biết đến quan hệ cửa sau thật à? Cửa sau là cửa gì anh hay nói đùa em chỉ nghĩ đi học để bổ sung kiến thức chưa nghĩ được rộng và sâu như anh đã nói. Cửa sau là cửa có những hành động ngược lại với...cửa trước. Gã tiến sỹ tủm tỉm các môn thi của em thế nào điểm cũng thấp nếu như em chưa biết đến cửa sau một môn học trung bình chỉ có mười ngày với bốn trăm trang giáo trình dạy cấp tốc như thế làm sao học nổi làm sao điểm cao nếu như em không quan hệ. Em đã đến nhà thầy chủ nhiệm vào các ngày lễ hội chưa? Đến nhà thầy cô trưởng khoa chủ nhiệm bộ môn mình sắp thi nữa? Bây giờ làm việc gì mà chả có cửa sau con đường đi không có gì bôi trơn thì làm sao tới đích dễ dàng? Gã tiến sỹ khẳng định. Hạnh nhíu mày suy nghĩ quy trình quan hệ cửa sau phải như thế ư em có nghe nói nhưng thực hiện cũng không dễ đâu bởi vì phải có mặt dày mới thực hiện được? Gã tiến sỹ nói chen vào em cứ hỏi bạn ở cùng phòng thì sẽ rõ mặt phải như thế nào để quan hệ...?

Hạnh không hỏi cái Sen ở cùng phòng với mình về kinh nghiệm quan hệ cửa sau. Sen được mệnh danh hoa hậu của lớp chân dài da trắng mông tròn vốn trời cho như thế bán cũng đủ ăn rồi cần gì học đám đàn ông trong lớp bình... loạn về Sen như thế. Mà quả vậy nó đi suốt các buổi tối buổi trưa ngày nghỉ... ngay từ ngày mới vào học chứ không phải bây giờ mới đi ít khi có mặt ở phòng nội trú. Ban đêm lúc Hạnh đã ngủ nó mới về ban ngày trên lớp thì... bận ngủ bù. Được cái khi có người gọi nó tỉnh như sáo và cười toe toét ngay như chưa bao giờ thể hiện tác phong của người ngủ nướng. Sắp đến ngày thi Sen càng hay cười hơn. Hạnh phát cáu và lo lắng nhắc nhở thi vấn đáp khó lắm cơ đấy. Sen trả lời tỉnh bơ thi kiểu gì cũng là thi hình thức thôi cũng từng con người ấy hằng ngày lên bục giảng học không vào mất công lắm đầu tư quan hệ có hiệu quả hơn. Hạnh không nói chuyện nữa ngày đêm vất vả đánh vật với ba mươi lăm câu hỏi ôn tập môn kinh tế chính trị đầu óc như ù đi ăn cơm cũng không vào. Sen không học đi hợp đồng (nó bảo thế). Mày đi suốt cũng chỉ từng ấy hợp đồng thôi à? Đương nhiên rồi tao đã nói là cái gì muốn có kết quả cũng phải đầu tư mà có ai cho không mình cái gì đâu? Sen nói rồi cười hơ hơ như không. Trước ngày thi môn kinh tế Sen đi tới một giờ sáng mới về mọi việc đã xong nó nói thế rồi vật ra ngủ. Buổi sáng ngày thi Hạnh lên giảng đường thấy mọi người trong lớp học với nét mặt căng thẳng xếp hàng trước phòng thi chờ gọi đến tên vào thi vấn đáp. Sen có vẻ mệt mỏi nhưng không lo lắng thầy giám thị gọi vào phòng một chốc rồi ngoay ngoảy đôi mông ra ngay thông báo kết quả chín điểm. Nhiều người lần lượt vào thi sau Sen có gã tiến sỹ lớp trưởng... cũng vào phòng và ra nhanh với điểm cao. Buổi thi vãn dần chỉ còn Hạnh và vài người nữa phải trả lời nhiều câu hỏi hơn kết quả thi bảy điểm tức là Hạnh đã nằm vào diện cơ cấu điểm thấp do lớp đã sắp xếp? Điện thoại di động rung nhẹ Hạnh mở máy thấy dòng chữ của tiến sỹ: đừng buồn nhé vì điểm anh đã biết trước điều này anh quý em hơn vì lẽ ấy? Tự nhiên Hạnh bật cười quý mình hơn vì điểm không cao? Vớ vẩn thật chuyện đời nhiều điều mình không biết được thế người cao điểm thì không quý chăng? Mình đi học cái gì đây? Học kiến thức hay học chuyện đời có lẽ cả hai? Không vui không buồn Hạnh lặng lẽ về phòng nội trú thấy Sen đã nằm trùm chăn. Tưởng Sen ngủ nhưng nó thò đầu ra nhăn nhó kêu đau bụng choáng đầu nhờ Hạnh chiều nay nghỉ học đưa đi khám bệnh. Hạnh bảo lâu rồi lo ôn thi chỉ có chiều nay được nghỉ thôi tao chưa có dịp dạo vào các siêu thị mua mấy thứ đồ cho con nhỏ mày có đau lắm không? Sen bảo tao đi khám tối qua rồi đã uống thuốc nhưng không hiểu sao bây giờ có vẻ đau hơn. Hạnh lưỡng lự thôi được rồi chiều nay tao đưa mày đi bệnh viện nhưng tối qua mày khám bệnh viện nào vậy? Sen ấp úng tao chỉ khám ở phòng tư thôi. Bệnh gì? Tao phải đi tẩy. Hả? Mình vào học chưa được ba tháng chưa về nhà lần nào của thằng nào dính vào mày nhanh thế? Nho nhỏ thôi thằng cha kinh tế thị trường. Cái thằng thâm thấp xâu xấu ấy à? ừ Sen oằn người khó chịu nhưng do tao thỏa thuận học không vào nên chấp nhận con đường tiến thân phải như thế thôi trách gì ai gã xâu xấu ấy quyết định điểm môn kinh tế kinh tế bao giờ chả là xương sống của con người với tao là cuộc sống khi bổ nhiệm phụ thuộc vào điểm thi kết thúc khóa học ở trường này ra mày đã hiểu chưa?

Sen nói nhăn nhó có vẻ khó chịu lắm có lẽ do đau trong người chứ không tỏ ra ân hận với những gì đang xảy ra cho mình Hạnh nhìn vào đáy quần của nó loang màu đỏ ướt đẫm bốc mùi tanh. Có lẽ mày bị băng huyết rồi Hạnh nói rồi hốt hoảng gọi taxi chạy vào tận phòng ở bốc Sen lên xe nói địa chỉ phòng khám tư nhân. Xe chạy Hạnh hỏi sao mày chọn đúng vào đêm chuẩn bị thi cử lại đi tẩy để hôm khác cũng được chứ sao không sợ tai biến xẩy ra à? Sen cười như rên tao xin lỗi đã nói dối mày thực ra tao đi tẩy được ba ngày rồi nhưng lúc đêm gã kinh tế thị trường gọi nên quá đành phải chiều không kiêng khem gì được vẫn biết sáng mai thi nhưng là đêm thu hoạch chữ tê (tình và tiền) của gã sợ mình tráo trở nên gã đòi ký hợp đồng lần cuối cho chắc tuần sau môn học của gã xong rồi còn ai biết đến ai nữa cả tao cũng lo gã dở chứng nên thôi thì tiền trao cháo múc không lo vụ thi cử này thì tao chỉ có điểm không có học gì đâu. Hạnh nghe mà tự lòng mình ớn lạnh cái gì cũng được tính bằng giá cả sát sao đến từng xu thế cơ à?

Taxi dừng trước phòng khám mặt Sen nhợt nhạt Hạnh dìu Sen bước ra may tay lái không nhìn thấy máu tươi từ quần Sen dính cả vào ghế. Bà bác sỹ già trực ở phòng khám đưa Sen vào phòng Hạnh chờ bên ngoài chốc sau bà bác sỹ bước ra lắc đầu nói mới tẩy hôm kia đã quan hệ rồi không kiêng cữ gì thuốc men uống không đủ liều bị băng huyết chậm tý nữa đành bó tay chấm com. Hạnh bước vào phòng bệnh nhân nhăn mặt ngửi phải mùi tanh khó chịu Sen nằm trên giường mặt xanh mét đầu không gối chân gác cao trên tấm chăn gấp đôi cô y tá còn trẻ tiêm thuốc cầm máu ba mũi liên tục vào đùi. Bà bác sỹ vào phòng bệnh nhân gắt gỏng nói đi nói lại lo giữ thân mình là chính bọn đàn ông lo gì có cơ hội là húc bừa. Bà bác sỹ quay sang Hạnh pha cho nó cốc sữa có biểu hiện tụt huyết áp rồi đấy phải nằm ở đây ít ra năm ngày cho có sức khỏe về nhà không kiêng được chỉ khổ đàn bà. Hạnh không nói gì đi ra cổng phòng khám mua hộp sữa ông thọ mua luôn phích nước sôi vào phòng hí húi pha sữa cho Sen. Hạnh nâng đầu Sen lên uống sữa Sen thều thào nói mai tao phải nghỉ học rồi mày báo với lớp trưởng tao có việc gấp phải về quê đừng cho ai biết tao đang nằm ở đây nhé. Hạnh không nói gì cứ nhìn mãi vào khoảng trời nơi cổng phòng khám cứ tím mãi tím mãi đậm đặc màu hoàng hôn màu hoàng hôn loang dần mãi vào không trung. Màn đêm đang đến Hạnh tần ngần thêm giây lát rồi nói với Sen mày nghỉ nhé đang còn sữa cố uống thêm lúc đói tao phải về trường thôi. Sáng mai tan học tao sẽ đến. Đừng buồn rồi mọi chuyện sẽ qua có phải cuộc sống là phải như thế này chăng?

Sen im lặng quay mặt vào tường Hạnh bước ra khỏi phòng ra cổng chờ xe ôm. Người trên đường thành phố rầm rập rầm rập nối đuôi nhau vùn vụt lướt qua nhoáng nhoàng trong ánh điện vàng như nghệ từ các đám bụi đang cuồn cuộn bốc lên. Một chiếc xe máy dừng đột ngột trước mặt Hạnh gương mặt gã tiến sỹ hiện ra sau mũ bảo hiểm gã cười hiền từ em về trường ư anh đưa về. Hạnh cũng cười sao biết em ở đây trong thành phố này con người chỉ như là hạt bụi bay và tan biến nhanh vào cõi hư vô thôi anh à. Tiến sĩ nói em đi đến đâu anh cũng biết đừng hỏi vì sao anh biết cả Sen đang ở trong phòng khám. Anh đã trải qua nhiều cuộc thi em biết thực tiễn của những kỳ thi chưa? Hạnh chần chừ rồi hỏi những người vào bằng cửa trước nhưng không ra bằng cửa sau thì kết quả ra sao? Tiến sỹ nhìn thẳng vào Hạnh em à những người không ra bằng cửa sau mà ra bằng con đường họ đã từng đến thì họ là trung tâm cho nhiều người chạy quay mình như anh suốt chiều nay chờ em với lòng kính trọng.

Hạnh mỉm cười ngồi lên xe của gã tiến sỹ hòa lẫn vào dòng người vùn vụt cuộn trôi đêm này qua đêm khác ngày này qua ngày khác tháng này qua tháng khác... Nhưng có ai biết được rằng trong dòng chảy tự nhiên của con người của thiên nhiên đã có sự chọn lựa đến là tinh tế từ vũ trụ miệt mài xoay tròn quanh nhân loại suốt ngày đêm không mệt mỏi.

                                                             12-2009

                                                               Q.N

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'1652','4vfv6nun6oppul80alv2etdsh4','0','Guest','0','54.80.219.236','2018-09-26 22:11:28','/a270265/truyen-ngan.html')