DỰ THI SÁNG TÁC VĂN HỌC TRẺ

VĂN THÀNH LÊ


 

Tự họa


 

Truyện ngắn



 

1. Hãy tưởng tượng ngày mới của bạn bắt đầu bằng hồi chuông nhà thờ hay tiếng kêu của những chú lợn xấu số ở lò mổ ngay bên nhà khi bị gã đồ tể chuyên nghiệp gại gại con dao sáng loáng và bất thần chọc sâu vào cổ. Xét về hiện tượng thì hai thứ tiếng ấy có thể khác nhau một tiếng mang trong mình sự thanh bình yên ả; một thứ tiếng chết chóc rợn người. Nhưng bản chất với riêng bản thân bạn có gì khác cũng chỉ là những thanh âm hắt vào sương mai nó chẳng can hệ gì tới cuộc đời bạn không thể nhiều hơn một hồi chuông hiện thực thức tỉnh bạn mỗi ngày.

Sau cái ngáp dài khuyến mại thêm vài cái ngáp ngắn vặn trái vặn phải đá ngang đá dọc để kiểm tra bộ khung xương sau hai tư giờ hôm trước tịnh tiến đến giờ đã lão hóa mất bao nhiêu phần nghìn bạn vội vàng làm vệ sinh cá nhân. Nếu còn thời gian bạn sẽ đi một vài đường quyền còn sót lại trong trí nhớ từ thuở sinh viên hăm hở học theo phương châm "giáo dục phát triển con người toàn diện". Đấy là cái thời sôi nổi với khẩu hiệu 3 vờ: văn hóa văn nghệ và võ nghệ. Để bây giờ trong bạn cái gì cũng còn rớt lại một chút như loài giun chiều nào cũng xoay được.

Rất nhanh. Kế tiếp màn vận động bạn sẽ lao vào nhà tắm làm một cuộc tẩy trần. Đâu vào đấy liếc chiếc đồng hồ bạn hồ nghi sao nó chạy nhanh như ngựa trên thảo nguyên miền tây nước Mỹ. Và bạn buộc phải chạy theo. Tay lau tóc. Tay cài khuy áo. Tay kéo khóa quần. Tay cầm một thứ gì đó còn sót lại trong tủ lạnh tống đại vào miệng giải quyết khâu năng lượng. Rồi xách cặp. A lô xô tới trường. Kế hoạch giảng dạy trong ngày đã có thời khóa biểu. Thời khóa biểu đã save vào đầu. Giáo án cũng thuộc nằm lòng muốn mở rộng thêm cập nhật thêm sau mỗi ngày mỗi năm như lý thuyết giáo dục cũng không được hay đúng hơn là không nên không cần thiết. Vì học sinh vốn dĩ ở cấp dưới lên đứng trên một cái nền ruỗng mục nên chỉ sách giáo khoa đã kêu trời than đất.

Cứ thế. Một buổi sáng quay đều quay đều quay đều. Không cần biết tới... thời tiết có như thế nào.

2. Bạn đến trường. Sáng nay theo thời khóa biểu bạn sẽ phải cày năm tiết. Qua rồi cái sự hồ hởi của ngày mới ra trường. Cái thời "tim đang dào dạt máu" đáng lẽ bạn sẽ khoa chân múa tay thăng hoa theo từng lời giảng. Ai cũng nghĩ thế. Bạn cũng đồng ý thế. Có mỗi thực tế không phải thế. Bạn thấy mình đang chết đuối cùng lũ học trò cố quẫy đạp trong lớp học mà nghẹt thở muốn chết. Bạn sớm nhận ra điều ấy từ lần đầu tiên về trường giờ ngoại khóa do bạn phụ trách một em học sinh tóc hai lai vàng đỏ phát biểu: Hát y vê là một loại chất rắn không màu không mùi không vị; một em nữ khác mang trên mình chiếc áo pull màu đen phun ảnh người mẫu ngành điện lực (hình đầu lâu kí hiệu nguy hiểm chết người trên các cây cột điện) xung phong sửa câu trả lời giúp bạn và nói: Hát y vê là chất gây nghiện hình thành khi các đôi tình nhân quan hệ tình dục với nhau không an toàn. Bạn chết lặng. Chết đứ đừ. Chết như không kịp ngáp. Chết mà miệng há hốc mắt dựng ngược.

Người ta ví von: Lớp học cũng là một sân khấu và người thầy giáo cũng là một nghệ sỹ. Có phải bạn dạy tồi nên không hút được học sinh? Thế là thành cái chợ. Bạn có một đầu hai tay. Nhưng lớp có bốn mươi cái đầu và tám mươi cánh tay. Bạn có một cái miệng và hai cái tai. Nhưng lớp có bốn mươi cái miệng và tám mươi cái tai. Bạn đấu không lại. Từ tiết học bạn chuyển qua thành tiết ngoại khóa. Bạn vận hết công lực đọc lỏm được trong những cuốn sách loại Hạt giống tâm hồn hồi nảo hồi nào rưới lên đầu học sinh mong nhận được một sự chuyển biến gì đấy. Nhưng đầu đuôi vừa xong chưa cảm nhận được dấu hiệu thẩm thấu hay nói như quảng cáo là "luôn luôn lắng nghe luôn luôn thấu hiểu" từ phía học sinh thì một em gái tóc vàng xù như mì tôm trương phình vì để quá nước hồi sáng mới đánh võng chiếc xe phân khối lớn trước mặt bạn ở đoạn rẽ vào trường đứng lên: "Thầy dạy tự nhiên mà nói hay quá hay hơn cả cô dạy văn. Thầy muôn năm! Thầy vạn tuế!". Cả lớp đế vào "Muôn năm! Muôn năm! Vạn tuế! Vạn tuế!" Bạn thấy mình như bị rơi vào hố đen của vũ trụ. Đúng hơn là hố đen của vũ trụ là cái phòng học năm mươi mét vuông mà bạn đứng trên bục như đứng trên mép hố chới với chơi vơi và quay cuồng. Thiếu tỉnh táo một chút là rơi tuột vào hun hút hun hút không trọng lượng.

Hồi đầu bạn nghi ngờ năng lực sư phạm của mình. Bạn tìm cách lý giải. Chúng ta hay có thói quen đổ lỗi cho yếu tố khách quan mà ít khi nhận mọi thứ về mình. Bạn bắt đầu hoang mang về chính mình. Thời sinh viên là một tay hùng biện có tiếng của trường. Vậy mà thua. Bạn xin dự giờ các đồng nghiệp khác. Té ra không phải. Chẳng phải khi bạn lên lớp học sinh mới vậy. Hỏi ai ai cũng lắc. Học sinh vậy là mẫu số chung là đại trà thế. Và thế là bạn nản.

Như con thuyền lớn muốn ra biển mà mắc kẹt ở một con suối cạn. ý nghĩ buông xuôi rẽ ngang le lói trong bạn. Nhưng ngoại bạn khuyên "Cố lên cháu. Đừng bỏ cái truyền thống gia đình". Mẹ bạn thêm "Giáo dục giờ nó thế. Đã đâm lao cố mà theo lao". Ôi! To be or not to be! Trời bạn là một tên rất dở Anh văn mà đã phải lục lại não thốt lên như thế.

Nhưng bạn vẫn phải sống. Sống nhăn răng ra đấy. Thế là buổi chiều phải lao theo mấy ca phụ đạo hay dạy thêm. Tối mịt vội nhét mẩu bánh mì vừa đủ tráng qua thành ruột và chạy ù vào trung tâm Anh ngữ. Ngồi thẫn thờ thêm giờ rưỡi. Tới gần mười giờ đêm mới lê được cái xác về nhà thì hồn đã rơi tận ngoài hẻm. Chân tay rã rời. Đầu óc tơi bời. Dĩ nhiên bạn sẽ tắm nước nóng để dựng dậy cái cơ thể luôn trong tình trạng muốn trùng tu cho máu lưu thông lại. Rồi ngồi nạp năng lượng. Vừa nạp vừa xem qua bản tin cuối ngày. Ngày nào cũng thế. Ngày nào cũng vậy. Chiến tranh lạnh chỗ này chiến tranh nóng chỗ kia. Thử hạt nhân ở nước này khủng bố ở nước kia. Đàm phán ở phía này tuyên án ở phía kia. Rồi trong nước thì cướp của giết người tai nạn giao thông rút ruột công trình... Xăng và vàng thi nhau nhảy điệu lăm-ba-đa cho dân ta chóng mặt chạy theo không kịp. Tất cả như một mớ hổ lốn. Và bạn ngủ vì quá mệt lúc nào không biết! Ngủ trong tiếng bom khủng bố ì ùng phát ra từ tivi.

Cứ thế. Một ngày kết thúc như vậy. Quay đều quay đều quay đều!

3. Thế rồi một ngày chủ nhật hiếm hoi nào đó bạn tỉnh dậy sau cơn ngủ nướng tự nhiên thấy mất phương hướng. Giờ làm gì đây? Bạn tự hỏi. Bạn bước ra lan can nhìn xuống. Bạn nhận ra trời bữa nay đẹp. Hình như có rất nhiều những gia đình cặp đôi hay nhóm bạn bè gì đó tụ tập đùa vui ở công viên phía xa xa kia. Lâu quá rồi bạn không thấy cảnh ấy. Nắng nữa. Lâu rồi bạn không thấy nắng đẹp thế. Thế là bạn khẽ thở dài một cái thẫn thờ. Bạn cầm điện thoại lên. Bạn háo hức được nghe những tiếng ai đó nói với bạn trong một sớm mai như thế này. Ưu tiên những người bạn thời đại học. Số thứ nhất giọng chị tổng đài phả ngang tai ngọt lịm "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được". Số thứ hai vẫn những câu ấy không thêm không bớt giọng không lên không xuống so với lúc trước chút nào. Bạn bắt đầu thấy nóng. Có lẽ quá lâu rồi không liên lạc bạn bè đã thay số hay máy hết pin ngoài vùng phủ sóng. Bạn vừa suy đoán vừa ấn số thứ ba. Có giọng nói phía bên kia:

- Ôi sao nay máy rồng lại tới máy nhà tôm thế này?

...

- Dạo này khá chứ?

...

- Tao vẫn hô hấp và tuần hoàn đều.

...

Thế thôi. Thế là hết. Những cụm từ chung chung không định tính định lượng được gì. Những cụm từ nói ở đâu với ai cũng được. Rồi đầu bên kia cáo lỗi vì đang bận. Sẽ gọi lại khi có thể. Có thể là khi nào? Khi mà cả năm trời không liên lạc gì với nhau.

Tự nhiên bạn cảm giác hoang mang lên đến tận cổ. Nhưng người bạn đã bỏ ta đi. Hay ta đã bỏ họ vô tình mà ta không biết. Bạn rê bàn phím điện thoại tới danh sách những đồng nghiệp. Có ai để bạn gọi không? Bạn nhíu mày một chút rồi buông. Không đâu. Có ai mà gọi. Đồng nghiệp chỉ là "bè" chứ có ai là "bạn" đâu. Cùng lắm là ồn ào náo nhiệt hô hoán nâng cốc rồi thôi. Chẳng ai để bạn phơi bày ruột gan ra được.

4. Bần thần một hồi bạn chợt thấy tập allbum ảnh quăng ở một góc giá sách phủ lên đầy một lớp bụi dày. Bạn không thuộc típ người thích gặm nhấm quá khứ. Nhưng lúc này đây bạn đã quờ tay kéo xuống. Không dưng thấy mọi thứ nặng trĩu. Này đây bạn của hai lăm năm về trước cởi truồng ngồi phơi chim cu cười sặc sụa; rồi hai ba mười chín mười bảy mười lăm bảy năm rồi bạn cách đây năm năm trong bộ đồ cử nhân tốt nghiệp đại học.

Hai bảy năm. Đôi mắt vẫn đôi mắt ấy. Sống mũi vẫn sống mũi ấy. Đôi chân vòng kiềng vẫn đôi chân vòng kiềng ấy. Nhưng những người đứng cạnh bên bạn không phải là một. Những ánh mắt nụ cười bên cạnh bạn cũng không giống nhau. Thêm những người trưởng thành hơn. Những người chín chắn hơn. Những người tỉnh táo hơn.

Bạn nhớ lắm cái thuở là trẻ chăn trâu chơi trận giả đánh khăng đánh đáo tắm sông bắt cá. Rồi cấp một cấp hai cấp ba đại học. Có phải con người cứ lớn lên một chút lại chất thêm vào lòng mình những bí mật cho riêng mình phạm vi chia sẻ càng ngày càng thu hẹp lại. Chúng ta đã lớn dần lên. Đi từ quê ra phố. Ta học thêm được nhiều thứ từ sách vở từ cuộc sống. Nhưng đồng nghĩa trong hành trình ấy ta mất dần sự vô tư hồn nhiên. Ta thấy càng ngày càng ít người hiểu mình. Càng ngày ta càng cô độc hơn. Dẫu ta đang đi về phía phố có mật độ dân cư lớn nhất nước này. Bạn đấy. Từ ngôi trường làng dưới chân đê bên dòng sông quê nhà ra ngôi trường phố huyện rồi ngôi trường đại học và ra làm việc. Bạn bè ngày càng tăng lên mà lòng bạn ngày càng hẹp lại. Chẳng phải để tự vệ gì. Chẳng phải ngụy trang gì. Chẳng phải ngại mở lòng. Mà mở lòng ra với ai? Ai ai cũng thấy bận rộn chạy theo toan tính của riêng mình để trụ lại với phố phường. Dường như với những người trẻ vẫn biết đời là dài lắm cần phải giữ sức cho cuộc chạy đường trường nhưng sao ai nấy đều muốn lao vào với vận tốc của một vận động viên điền kinh trên đường piste 100 mét tự nhiên nó cứ thế.

Bạn giật mình. Có phải mỗi người là một tiểu vũ trụ càng tiến lên thì càng bỏ xa cái vũ trụ lớn kia. Như những nghệ sỹ đấy họ khóc họ cười trên sân khấu đấy. Nhưng sau khi ánh điện sàn diễn tắt sau những tràng pháo tay những bó hoa những bài báo trên trời thì lúc họ về nhà nghỉ phòng trọ liệu họ có phải đối mặt với sự cô độc? Họ không còn thời gian giành cho bạn bè gia đình. Hay một nhà khoa học bên phòng thí nghiệm thư viện với hàng trăm hàng nghìn phép thử tính toán để cho ra một phát minh nào đó. Hỏi bao nhiêu người hiểu? Một định lý hay bộ đề toán học hiện đại mới được chứng minh khoảng một nhúm người biết mà hiểu còn lại cả xã hội ngơ ngác dù có thán phục. Thán phục trong ngơ ngác. Thử hỏi cả mặt đất này bao nhiêu người hiểu cặn kẽ Học thuyết tương đối của Anhxtanh dù ai cũng nhìn ông thần tượng và từ tương đối được sử dụng như câu cửa miệng thành từ - cuộc - sống - thông - dụng. Sao lại vậy? Làm sao để dung hòa được. Bạn không phải là một người nổi tiếng mà bạn cũng thấy mình dần bị ăn mòn cô độc đi. Bạn đang bị xoáy vào khoảng từ trường bi kịch ấy. Bạn chới với. Cái gì có thể kéo bạn lại với sự bình yên cho mình?!

5. Cái gì đủ sức kéo bạn lại với sự bình yên cho riêng mình? ấy là gia đình. Là vợ là con. Mẹ bạn bảo vậy. "Đã có mối nào chưa? Vợ con nó như cái bến đàn ông có là cái thuyền đi đông đi tây rồi cũng quay về bến mà đậu nhất là lúc bão tố mưa sa". Mẹ bạn nhắc hoài nhắc mãi điệp khúc ấy.

Hồi mới ra trường. Lâu lâu gặp người lớn ai cũng hỏi "Công việc ổn định rồi. Tính bao giờ cưới". Bạn cười toét. Nụ cười bắt nắng: "Năm năm nữa". Rồi năm năm trôi qua. Nhanh như con tàu thời gian không số. Giờ ai nhắc lại câu nói cũ của bạn hồi trước bạn lại cười "Năm năm nữa". Đã hết rồi nói như lịch sử là kế hoạch năm năm lần thứ nhất. Phòng vẫn không. Lòng vẫn trống. Không lẽ phải cần đến một đơn vị thời gian nữa là năm năm lần thứ hai.

Kế hoạch năm năm lần thứ hai hay phải kế hoạch năm năm lần thứ ba nữa bạn chưa biết. Chưa biết không phải bởi bạn không muốn không thích không nghĩ tới. Nhưng tới cái tuổi này rồi tự nhiên thấy người nổi lên một sức ỳ. Và hệ quả của nó là bệnh lười. Lười yêu. Không biết y học có bệnh này không?!

Đã qua rồi cái thời hồn nhiên mây trắng nắng ấm sân trường. Cái thời yêu nhau mấy núi cũng trèo mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua. Cái thời xe đạp ơi nàng ngồi trên khung xe phía trước áp sát tấm lưng tròn ấm nóng vào ngực bạn mà rong ruổi từ nội thành ra ngoại ô hay ngồi nhặt lá đếm sao. Tất cả đã xa. Xa lắm lắm.

Bạn luôn nghĩ bạn sẽ chỉ yêu duy nhất một người và cưới làm vợ. Lần đầu tiên gặp bạn nghĩ đấy là nàng. Sau ba tháng làm quen bạn đinh ninh đấy là nàng. Sau một năm yêu nhau bạn chắc chắn đấy là nàng. Nhưng đúng lúc bạn nghĩ chắc chắn nhất thì mọi chuyện lại xoay theo chiều khác. Tình yêu ấy mà. Đừng bao giờ nên mổ xẻ. Mổ xẻ được thì lại là thứ khác mất rồi. Bảy năm. Mọi thứ đã ngủ quên ở một miền xa ngái nào đó. Tình yêu thành ký ức. Ký ức là những thứ đã trải qua đã diễn ra hay chính là lịch sử. Chí ít là lịch sử của riêng bạn. Mà bản thân lịch sử thì không bao giờ có lỗi. Không ai đổ lỗi cho lịch sử cả.

Còn giờ đây sao bạn ngại quá thể. Có phải bạn ngại tiếp sự đổ vỡ. Không chứ. Nhưng sao bạn thấy khó quá. Bạn thấy mình quay tối ngày. Ra đường cũng chẳng rảnh rổi để liếc ngang ngó dọc. Có nhìn cũng chịu. Thiên hạ giờ như tắc kè hoa cả với áo khoác khẩu trang mắt kính chẳng nhận ra ai với ai. Tới trường thì đồng nghiệp do xơ hóa khi tiếp xúc quá nhiều với thế hệ học sinh thời đại mới nên phản xạ cứng như ngói tháng năm. Cảm xúc lặn không buồn sủi tăm. Năm thì mười họa đi dự tiệc đám cưới bạn bè mới gặp những "nhân tố mới mô hình mới" nhưng bạn bị dị ứng gai người. Nó xanh đỏ tím vàng cả. Nó ngụy trang cả. Ông tổ trường phái nhân tướng học sống lại chưa hẳn nhận ra đâu là người tốt người xấu mà trước nhất là nhận đâu là trai thật gái thật đâu là xăng pha nhớt cũng đủ toát mồ hôi hột. Bởi vậy tối tối những ngày nghỉ hiếm hoi bạn đành khóa cửa đọc vài cuốn sách. Thời gian với bạn rơi tự do.

Và bạn bạn cũng rơi tự do không định vị nổi chính mình. Rồi lặn sâu vào giấc ngủ. Trong giấc ngủ bạn mơ bạn chế tạo ra một cục nam châm cực lớn cực mạnh. Ra đường gặp cô gái nào bạn chỉ việc giơ nam châm ra. Khi nó đẩy thì nó không phải người bạn cần tìm. Nó hút thì đấy chính là mẹ của con bạn trong tương lai. Bạn dùng nam châm hút cô gái ấy về nhà. Thế là có vợ. Khoa học muôn năm! Bạn cười khoái chí với phát minh trong mơ của mình.

6. Rất tiếc đấy chỉ là giấc mơ. Còn bây giờ đã là sáng mai. Sáng thứ hai. Một tuần mới. Lại sáng trưa chiều tối. Bạn đến trường. Dạy phụ đạo. Dạy thêm. Học ngoại ngữ. Tối về mệt lăn ra ngủ.

Nhưng tự dưng hôm nay bạn thấy vui vui. Vừa đánh răng bạn vừa huýt sáo. Vừa tắm bạn vừa lẩm bẩm một khúc tình ca.

Lát nữa lên lớp bạn sẽ có tiết dạy về cấu trúc và chức năng của tim. Chức năng của tim không đơn giản chỉ là co bóp và đẩy máu như sách giáo khoa trình bày. Phải. Tim không chỉ co bóp và đẩy máu mà còn... Ôi tự nhiên bạn thấy mình rộn ràng. Không lẽ do nàng mới chuyển về trường mà sáng qua bạn mới "ghé mắt trông ngang" thấy ở phòng hội đồng nhà trường mà bạn nghĩ thế cũng nên! Lâu lắm rồi bạn mới cảm giác một buổi sáng không quay đều quay đều như vốn dĩ những ngày thường!

                                                                       29-5-2010

                                                                           V.T.L

NGUYỄN QUỐC PHƯƠNG


 

Tác phẩm đầu tay

Truyện ngắn



 

       Ngày thứ năm trong tuần cứ đến bữa ăn là cái âu lại chứa đầy những sợi mỳ xoăn tít phía trên nắp là cái thìa và đôi đũa. Đã năm ngày rồi nó chưa được một hạt cơm nào vào bụng suốt ngày chỉ mỳ tôm loại ba khổ nỗi cái giống mỳ tôm lúc đói ăn ngon thế nhưng sao bụng cứ nóng ran lên được. Mỗi buổi lên giảng đường nó thường chọn cho mình cái bàn cuối cùng trong sát góc lớp để ngồi vì cái dạ dày lúc nào cũng réo lên những "bản nhạc" kinh hoàng. Những bản nhạc không theo một âm điệu nào có lẽ đến những nhạc sỹ thiên tài như Sôpanh hay Bethoven cũng phải đầu hàng.

Buổi sáng chủ nhật ký túc xá tĩnh lặng hơn mọi ngày. Trời hôm nay se lạnh mọi người rủ nhau đi vườn táo chơi nó từ chối không đi với lý do hơi mệt. Trời mới se lạnh vậy mà mấy đứa đã tung ra các loại mốt mùa đông đầy ấn tượng giầy dép bóng nhoáng chỉ riêng nó vẫn chiếc áo sơ mi cũ kỹ đã sờn vai. Mọi người đi căn phòng mười người bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Cả khu ký túc xá dường như cũng chìm xuống mọi người rủ nhau đi chợ mua sắm hoặc đi picníc sau những ngày học căng thẳng. Ngồi trong phòng nhìn qua cửa sổ lòng nó bỗng se lại khi nhìn thấy những chiếc lá bàng đang dần chuyển sang màu đỏ. Trời trong xanh thỉnh thoảng những cơn gió thổi qua làn áo mỏng nó đang mặc nó ước sao có được một đôi cánh để bay khắp thế giới này được đặt chân tới những nơi mà chưa ai tới. Ngồi buồn nó lấy vở ra ôn bài cũ nhưng chẳng thấy hứng thú gì các con chữ như đang nhảy múa trêu ngươi. Gấp vở lại nó nhìn toàn bộ căn phòng mà lâu nay nó vẫn ở cảm giác trống trải bỗng dâng trào. Tự nhiên nó thấy nhớ quê nhớ mẹ nhớ em Hoa quá. Ước sao bây giờ đang có mặt ở nhà để được cùng mẹ ra đồng nhổ cỏ rau cùng em Hoa nô đùa trước ngõ.

Nó nhớ lại hôm đến trường con lợn trỗn đang lớn phải bán rẻ cho hàng thịt bốn con chó con mập lũn cũn mà hàng ngày em Hoa hay vuốt ve được mẹ cho vào chiếc mủng dâu đem ra chợ bán. Hôm đó em Hoa chạy theo mẹ ra đến tận đầu ngõ khóc kéo cái mủng dâu lại không cho đi nó phải dỗ mãi mẹ nó mới đem đi được. Nhà nó nghèo nhưng trong nhà lúc nào cũng đầm ấm vui vẻ ai cũng có một tình thương bao la. Em Hoa rất yêu động vật nhất là những con vật nuôi trong nhà. Còn nó một lần làm giỗ ông nội có con gà trống mẹ bảo nó cắt tiết làm thịt để cúng gia tiên cầm con dao trong tay nhưng không tài nó cắt được mỗi khi nó định đưa con dao vào cổ thì con gà lại kêu lên quang quác mẹ bảo "Con trai mười lăm tuổi đầu mà không cắt tiết nổi con gà vậy thì làm được trò gì". Mặc dù nói vậy nhưng mẹ nó cũng chẳng trách gì vì biết nó rất quý các con vật như em Hoa cuối cùng phải nhờ bác Tâm bên hàng xóm sang cắt hộ.

Cầm số tiền từ đôi bàn tay chai sạn của mẹ nó hiểu mẹ phải vất vả như thế nào mới có được mặc dù số tiền ấy so với xã hội bây giờ thì chẳng đi vào đâu có khi chưa đủ cho một ông sếp bình thường đi nhậu một tối. Nó còn nhớ như in lời mẹ dặn "Nhà mình nghèo còn nhiều khó khăn con cố gắng tiêu pha hợp lý rồi mẹ sẽ gửi cho con sau". Nó thấy nghèn nghẹn không nói nổi câu nào ngoài từ "vâng" mẹ như hiểu được nên động viên nó: "Đừng lo cho mẹ con học tập tốt là mẹ vui rồi". Nhét cẩn thận số tiền vào chiếc ba lô đã cũ từ thời chiến trường của bố đó là kỷ niệm nó quý nhất chiếc ba lô theo bố suốt những năm tháng bom đạn ở Trường Sơn. Sau khi hòa bình trở về với mẹ con nó được năm năm thì bố lâm bệnh qua đời khi đó nó còn rất nhỏ. Trong thâm tâm nó hứa sẽ quý và giữ gìn chiếc ba lô như một người ruột thịt nó đem chiếc ba lô đi học vì nó nghĩ đó chính là hình tượng của bố lúc nào bố cũng bên cạnh và động viên nó.

Quê nó nằm cạnh một con sông rộng với cái tên đầy thơ mộng Cỏ May chả là hai bên bờ sông rất nhiều cỏ may đứng từ xa chỉ thấy một màu trắng hoa cỏ may. Cuộc sống của người dân nơi đây còn nhiều cực khổ nhưng cũng chính nơi đây đã sản sinh ra biết bao nhân tài họ đã lớn lên và trưởng thành từ hạt ngô củ khoai mớ rau... Từ ngày còn rất nhỏ theo mẹ ra đồng tưới rau thấy mọi người lao động vất vả nó đã mơ ước sau này phải thi đỗ vào một trường đại học nó nghe thấy các cụ nói chỉ có tri thức và sự cần cù mới giúp con người ta thoát khỏi đói nghèo mặc dù lúc đó nó cũng chưa hiểu nhiều lắm nhưng nó biết cần phải học thật giỏi. Năm lớp mười hai nó quyết định thi vào trường đại học Tổng hợp và bây giờ đây nó đã là chàng sinh viên khoa văn năm thứ hai.

Số tiền hôm mẹ cho lên trường nó không dám mua gì cái chiếu từ học kỳ trước cũng không dám thay đôi dép đứt quai nó lấy kim khâu lại nó không dám đi đá bóng vì chiếc quần đùi đã sờn. Trong túi chẳng còn là bao sau khi đã đóng tiền học phí tiền nhà ở tiền điện tiền quỹ lớp và một số các khoản lặt vặt khác. Từ lâu nó đã quên khái niệm "ăn sáng" mặc cho cái dạ dày cứ réo nhạc. Những ngày đầu nó ăn trưa và ăn tối ở quán cơm bình dân nhưng cũng chỉ được gần một tháng. Bây giờ nó đã mua một bịch mỳ tôm loại ba thay thế cơm trưa và tối nó đã thực hiện liên tiếp được năm ngày như vậy mấy đứa con nhà giàu trong phòng thấy thế đặt cho nó cái tên Phúc mỳ tôm chỉ riêng có thằng Hùng là không gọi nó bằng cái tên đó những lúc có chuyện buồn chỉ có thằng Hùng là người để nó tin tưởng và tâm sự nó học khá nên thường xuyên giảng giải chỗ bài khó giúp Hùng. Hai đứa đã trở thành bạn thân đến mức mà mấy đứa trong lớp bảo: "Chúng mày cứ như đôi tình nhân ấy".

Đang ngồi nghĩ miên man nó bỗng nảy ra một ý định "phải kiếm tiền" không thể để cuộc sống như thế này mãi được phải làm một cái gì đó chứ? Nhưng bằng cách nào? Câu trả lời cứ rối tung lên trong đầu. Phải rồi đánh đề nó thốt lên với vẻ mặt rạng rỡ nhưng bỗng lại xịu xuống ngay. Không được năm ngoái bố mẹ thằng Tuấn đã phải đến trường trả nợ biết bao nhiêu tiền vì nó đánh đề suýt nữa còn bị đuổi học. Hay là bán máu nó nghĩ vậy nhưng với thân hình còm nhom thế này có khi nó còn phải mua thêm máu chứ nói gì đến bán. Nó đã đặt ra rất nhiều phương án như làm thuê trong nhà hàng gia sư thậm chí cả đạp xích lô nữa nhưng tất cả đều nằm ngoài khả năng và ảnh hưởng rất nhiều đến việc học tập. Nó nằm vật xuống giường hai mắt lim dim nhưng trong đầu vẫn chứa đầy suy nghĩ. Bỗng nó ngồi phắt dậy chạy đến chồng báo cũ lục tìm và đọc ngấu nghiến những bài thơ những truyện ngắn do các bạn sinh viên sáng tác. "Phải rồi mình sẽ làm thơ viết truyện ngắn gửi báo" nó reo lên sung sướng.

Nó học văn rất khá có lẽ một phần được hưởng gen từ mẹ. Mặc dù mới học hết cấp hai nhưng mẹ nó làm thơ lục bát rất tuyệt vời đã nhiều lần được hội phụ nữ tỉnh khen thưởng. Ngay từ nhỏ nó rất thích đọc truyện cổ tích. Những đêm hè sáng trăng nằm ngoài sân hóng mát nó bắt bà ngoại kể cho bao nhiêu là chuyện mãi tới khuya mới chịu đi ngủ. Trong ba năm học cấp ba nó luôn nằm trong đội tuyển thi học sinh giỏi văn của tỉnh và đã nhiều lần đạt giải khiến bạn bè nể phục.

Những bài thơ những tác phẩm truyện ngắn mặc dù đã đọc rồi vậy mà bây giờ đọc lại vẫn hay tuyệt vời. Những câu thơ giọng văn như đang ngấm vào từng mạch máu cảm hứng trong người nó bỗng dâng trào. Nó lấy giấy bút ra và bắt đầu viết tất cả những gì xảy ra đều được nó ghi lại thành thơ thành truyện.

Những ngày tiếp theo ngoài giờ học ra là nó viết. Trong đầu nó luôn thai nghén những ý tưởng mới lạ dường như chỉ có lúc ăn và lúc ngủ là nó mới rời cây bút khỏi tay. Nó mong ước một ngày không xa nó sẽ nhận được một số tiền nhuận bút để nó không phải ăn mỳ tôm nữa hoặc chí ít cũng được ăn loại mỳ tôm ngon hơn. Hầu như ngày nào nó cũng có thơ hoặc truyện ngắn gửi báo nó gửi nhiều đến mức mà chị bưu điện đã nhẵn mặt nó. Một khoản tiền kha khá dành cho tem thư. Trong khi đó phong bì thì tự nó làm lấy vậy mà chỉ duy nhất một lần nó nhận được lá thư động viên từ tòa soạn. Đã hơn một tháng nay ngày nào cũng mong chờ nhưng chẳng có gì nó cảm thấy thất vọng và chán nản. Hùng như hiểu được đến động viên: "Đừng buồn có lẽ mày thiếu một cái gì đó trong cách viết tao cũng sẽ viết cùng mày chúng mình cùng nhau trao đổi và hãy viết bằng cả tấm lòng và cả trái tim mình đừng nghĩ đến lợi nhuận gì Phúc nhé!". Câu nói của Hùng làm nó bừng tỉnh nó tự hỏi phải chăng từ trước đến nay nó viết chỉ với mục đích lấy tiền nhuận bút. Nó cảm thấy thấm thía và trưởng thành lên rất nhiều nó đã rút ra được một bài học lớn.

Những ngày tiếp theo Hùng và nó lại bắt đầu với những trang viết mới lại với gói mỳ tôm cây bút mực cũ kỹ và chiếc bàn cá nhân.

Chiều nay sau buổi học căng thẳng trên đường từ giảng đường về ký túc xá nó đang suy nghĩ về ý tưởng cho truyện ngắn mà nó dự định sẽ viết thì có tiếng gọi nó ngoảnh lại thấy Hùng đang hớt hải trên tay cầm chiếc phong bì và một tờ báo mới: "Có chuyện gì thế Hùng?". Hùng nói không thành tiếng: "Phúc... ơi...i... mày thành công rồ...i... Truyện ngắn Tác phẩm đầu tay của mày được đăng trên báo đây này". Nó vội giật lấy tờ báo trên tay Hùng mở ra nó không thể tin được khi thấy truyện ngắn của mình đã được in trang trọng và gọn gẽ. Chẳng nói gì nó ôm chặt lấy Hùng quay một vòng hai đứa nắm tay nhau chạy ra bưu điện. Trên đường nó dự định sẽ mua cho mẹ một chiếc khăn bịt đầu bằng nhung đen mua cho em Hoa đôi dép mới để đi học còn nó sẽ mua một cây bút thật đẹp để tiếp tục viết. Cây bút cũ sẽ cất đi làm kỷ niệm. Nhưng trước tiên nó phải khao thằng bạn thân nhất của nó một chầu kem đã.

                                                                                      N.Q.P

NGUYỄN HẢI

Không đề 1

Tưởng tượng vỗ về

Không làm im lặng độc thoại của đêm.

Đôi chân buồn không nhấc

Nơi cửa sổ nặng nề câm lặng.

Không khoái cảm và ham muốn

Sự sống trên những giác quan

Trôi tuột vào vô định.

Bao ánh mắt xa lạ soi mói dè bỉu

Trống rỗng

Nghẹt thở

ác mộng

Bát cơm màu máu

Đặc quánh đêm đen

Lém cái nhìn bỏng rát.

Khe khẽ cựa mình

Tìm mình giữa vẩn vơ

Còn sống.

Ai đó giật mình......

                        N.H


 

NGUYỄN HẢI

Không đề 2

Khuôn mặt khắc khổ

Đối thoại trước gương

Cái nhìn cay đắng

Lời lẽ sâng sỉa

Mặn mòi vô cảm nhân sinh.

Khuôn mặt

Và nghìn cái mặt khác

Cuộc đối thoại trở thành cãi cọ

Vô nghĩa

Vỡ vụn

Những lời quen thuộc

Ta... Tôi... Tao...

Cay đắng tìm hồi kết

Một mình giữa nhiều mình

Dờ dại......

Giật mình... giấc mơ gương vỡ

Đôi mắt chơ chơ

Trở mình

Cay xè cái nhìn hun hút đêm.

                            N.H

VŨ THỊ HUYỀN TRANG



 

Time



 

Mùa đông và em là hai thế giới khác xa nhau

Em sắm cho mình niềm vui vừa đủ ấm

Những chiếc áo cũ mùa làm em thêm lạnh

Hồi ức

Đông

Lại trở mùa

Buồn...

Anh đi về nơi ấy có xa không?

Chúng ta

Những kẻ dư thừa lòng tự trọng đã không giữ được nhau

Như mùa đông và em

Không muốn chạm mặt nhau

Nhưng nỗi buồn hẹn gặp

Khi em ủ ấm bàn tay mình vừa lau nước mắt

Mới nhận ra rằng mùa đông chính là em.

Anh đi về nơi ấy có xa không?!

                                             V.T.H.T