THƠ THÁNG 12

THƠ VĂN ĐẮC

Văn Đắc đã đi với Thơ một chặng đường dài nhưng thơ anh lúc nào cũng trẻ lúc nào cũng tươi tắn bởi vì lúc nào anh cũng yêu.

Bẵng đi một dạo thấy vắng cứ tưởng...

Bỗng anh gửi cho Xứ Thanh và khoe "Sắp in một tập thơ tình".

Xin trân trọng giới thiệu chùm thơ trong tập sắp in của anh.

Ban Biên tập


 

VĂN ĐẮC

Bài thơ viết đêm Noel




 

Bao nhiêu bài thơ ta viết cho em

Bỗng ngơ ngác mắt buồn trong nét chữ

Hình như thơ nghe lời em nói nhỏ

Trước đêm lòng lành đợi chúa giáng sinh.

Em đi qua chiều gió có lạnh không?

Mà trước cửa mơ hồ nghe lá rụng

Ta vội với bàn tay lên cõi mộng

Chót hái nhầm quả cấm xứ thiên thai.

Nếu giết thì giết một ta thôi

Xin phóng thích những bài thơ vô tội

Những bài thơ xanh màu cỏ dại

Mọc non tơ từ thuở chúa hài đồng.

                               V.Đ

Xin đừng chém vào đêm

Như thể mùa xuân trong đêm động đậy

Hoa đưa hương chỉ đủ nhận ra mình

Đêm che phủ sắc màu ta không thấy

Đêm như người mặc áo nữ đồng trinh.

Và mùa xuân đi rất nhẹ trong cành

Có ai đó vụng thầm trong đêm tối

Xin đừng chém vào đêm đang bổi hổi

Không chết đêm mà chết những người tình.

                                   V.Đ

Chưa đề...



 

Em không có quyền buồn nhé

Em là bài thơ

Ta đánh cược với trời rồi đấy.

Ta đang chờ một buổi nắng hoa cau

Để thề giữa vườn trầu em chưa hái

Ta biết em buồn khi nghe ta gọi

Em đang mùa hoa mật để ong say

Ta xin sắm đôi hài cho em chảy hội

Bắc cầu vồng cho em qua cơn mưa

Em ngả trắng vườn ta một nét trăng ngà

Rồi choàng áo em đi vào buổi sớm.

                              V.Đ



 

Tình Câm


 

Người ta bảo phải dấu đi im lặng

Thành ra tôi chỉ ríu rít một mình

Như con chim bị nhốt trong lồng

Không hót được với cành non lá mỏng.

Người ta bảo phải dấu đi im lặng

Không là chết là tan vỡ hết

Thương nàng quá tôi đành tâm dấu biệt

Khi được nàng yêu tình bỗng hóa tình câm.

                                     V.Đ


 

LÂM BẰNG

Vu lan 2010

I. Mẹ

Mẹ tôi

Quả cau ba bảy

Vỏ xanh hạt chát

Lá trầu bánh tẻ cha hái vườn trưa

Cuống trầu xanh

Ngọn lá vàng héo úa

Cha thẫn thờ hốc má hõm sâu...

Mẹ ra đi đêm mưa

Bước lầy thụt người đưa

Đóm lửa nhạt nhòa đêm tối.

Anh tôi chín tuổi trẻ con

Đi thụt lùi nùn rơm...

Cha cõng tôi trên lưng gọng vó

Mưa sụt sùi

Đường trơn hun hút gió

Mưa mưa tức tưởi...

Đoàn người đi về phía cuối làng...

Cau xanh trầu úa... chiều vàng

Mẹ tôi đứt gánh giữa lang bang hời

Trời chi nghiệt ngã bấy trời...

Thân cha gà trống nghẹn lời võng đưa.

II. Cha

Tôi đầy tuổi

Lẫm chẫm chái hè

Bập bẹ bi bô

Gian nhà trống lời cha ru khàn đục

À ơi...

Gió đưa cây cải... sang mùa

Rau răm đi mãi...

Gió lùa vách thưng

Một cọng khoai lang...

Hai cọng khoai lang...

Chắt chia bà ngoại dắt sang bếp chiều

Bóng gầy cha đổ liêu xiêu

Canh cơi bếp nguội lọc điều muối dưa

Trời còn khét nắng giá mưa

Đời cha xiêu vẹo cánh cò... cuối đông

Chát lòng vả đỏ lòng sung

Đắm lòng cá chuối dửng dưng bến người...

Lẻ buồm cha ngược dốc đời

Cau xanh một bóng nồng vôi thay trầu.

Một đời đi muộn về mau

Cõi còm cha chắt mỡ màu giành con.

             Vu lan 14 tháng Bảy Canh Dần

                            L.B

PHẠM KHANG

Tản mạn làng

Dọc triền sông

Ta bắt gặp đồng làng ngan ngát lúa

Một nắng hai sương mẹ gieo lòng mình

Cha lưng trần vạt áo vá mưu sinh

Em nhặt mùa để sót tuổi thơ nơi gốc lúa

Con ốc con cua nhiều khi nên duyên nên phận

Gió mưa nghiêng lũ lụt đổ vạt đồng.

Phận nghèo

người quê bạc mặt

gom góp lửa lòng cho nhau

miếng đói miếng no tháng ba ngày tám

râm ran tiếng gà cơm mới hẹn mời nhau.

Dọc triền sông

Làng tôi như cái bát sứt môi

Lật sấp đường cày lúa ngô thay vụ

Mẹ bảo thời kinh tế thị trường

Làng đổi thay chóng mặt

Cái nghèo tiễn nhau ra ngõ

Thay da đổi thịt hệt như mơ

Nhà mái bằng

Nhiều nhà tầng

Mọc lên như nấm

Nâu sồng ngồi bên tivi nghe thuyết trình về thời hội nhập

Cô bé nhà bên chân đất hôm nào đi thi hoa hậu

Cái đẹp lưu giữ hồn quê...

Dọc triền sông

Sông chảy ngang tàng

Sông căng phù xa

Giọt nước nuôi làng tắm gội đục trong

Em hát câu ca ngày làng vào hội

Mẹ ru câu nghĩa nặng tình sông

Trai gái đếm bậc sông đo lòng nặng nhẹ

Đêm trăng đầy lên bến Thần Nông.

Dọc triền sông

Đường về với quê cha đất tổ

Mảnh đất máu xương của tiền nhân bao thời đánh giặc

Gây dựng nên làng đi mở cõi phương Nam

Nơi mẹ đã cho ta cái quyền được khóc chào đời

Rau má rau sam

Hoa trong vườn

Cơm thơm đồng bãi

Ta lớn lên như thế tự bao giờ

Dọc triền sông

Ta thấy lòng thanh thản

Gió từ biển Đông

Gió từ sông Mã

Thổi tung tóc bay hoàng hôn dáng đỏ

Một chiều quê tha thiết nỗi niềm.

                          P.K

VIÊN LAN ANH

Giấc ngủ rừng trưa


 

Rừng trưa

Người đàn bà tựa lưng vào cội ngủ say

Mộng đẹp theo mây bay về tuổi trẻ

Con suối đầu nguồn reo khẽ

Róc rách lao xao

Ký ức bay vèo

Tình đầu một thuở...

Người đàn bà mơ thấy ân nhân

ân nhân bỗng hóa chim trời vỗ cánh

Người đàn bà mơ thấy kẻ đố kỵ

kẻ đố kỵ cười nửa miệng bước đi

Người đàn bà mơ thấy kẻ hồ nghi

kẻ hồ nghi bắt tay lắc mạnh

Người mơ thấy kẻ ghét mình

họ bước phiêu du qua cầu Nại Hà

ái ố hỉ nộ.

Người đàn bà trở mình

Mặt trời treo trên đỉnh núi

Bóng người địu củi về thung

Bước chân ung dung

Giấc ngủ rừng trưa rười rượi

Say mê.

                 V.L.A

NGUYỄN THIÊN SƠN

Trưa ở nghĩa trang


 

Người thăm muôn nẻo tới đây

Câu thơ cháy giữa rừng cây bồi hồi

Tuổi trai nằm lại trên đồi

Cho trăm năm một bầu trời xanh trong.

Lá thông reo gió như lòng

Tạc nên bia đá muôn trùng công ơn

Ngút tầm mắt đỉnh Trường Sơn

Tiếng chim vỗ cánh hoàng hôn gọi bầy

Lệ nhòa thổn thức hàng cây

Các anh khuất để đất này tự do

Nấm mồ như núi nhấp nhô

Ngàn thông xanh giữa câu hò ai ơi!

Đơn sơ đất cát-ngàn đời

Như vầng trăng giữa vòm trời nước non

Vững bền hơn dãy Trường Sơn

Những người lính hóa vuông tròn mai sau...

                                       N.T.S

CÔNG NAM


 

Nỗi ám ảnh

Trải cuộc tình lên bờ hai thế kỷ

chót vót một bên và sình vũng một bên

giữa bờ chung ấy mặt trời Chim Lạc vẫn tỏa

nong nia xoay vòng không mỏi mệt

Thế kỷ nợ nần gán sang thế kỷ nào chưa ai rõ

những cơn mưa đêm cứ bất ngờ phát tia chớp xé rách hình lõa thể làm thiên thần trốn chạy theo câu kinh

vô danh vào nghĩa địa thập ác.

Bất giác sáng mai sang thiên niên kỷ mới

lại thấy nhan nhản dự án khai quật nỗi buồn khắp

trong lòng đất trên cả những hành tinh khác.

Ta cần mẫn khám phá cái cũ hướng tìm con đường mới

còn bản năng loài chuột vẫn kiên trì gặm nhấm đức tin trong bóng tối.

Chú Cuội có thể vá lành giấc mơ trẻ thơ trên hành

tinh khác?

Và lẽ nào em lần nữa không hiện về trong chiếc gương

nhiệm mầu!

                                                      C.N

NGUYỄN NGỌC PHÚ



 

Trong viện điều dưỡng thương binh



 

Trong viện điều dưỡng thương binh

Nhiều người thừa cánh tay giả

Nhiều người thừa chiếc chân giả

Có người thiếu một con mắt

Có người thiếu một khúc ruột...

Nhưng bạn ơi!

Trái tim không thiếu một phần

Trái tim không thể giả

Người lính đứng trước gương

Không thiếu

Không thừa

Không thật

Không giả

Chợt rùng mình

Cơn sốt rét

Nhòe gương...

                                N.N.P

BÌNH NGUYÊN

Bài ca về màu tóc

Ngày tóc ta mọc lên

Tóc Mẹ đã rụng xuống.

Rồi đi xa

Sau mỗi lần gặp bão

Ta muốn trở về nhà

Đi trên con đường chiều chiều từ ngõ Mẹ đi ra.

Chiều chiều

Mẹ dõi về nơi xa lắm

Nơi ta gặp dòng sông

Ngỡ ngàng trước mênh mông của nước

Đập mặt vào bão giông

Mới hiểu những con sóng cũng hằn lên vết xước.

Bao nhiêu năm

Mẹ gom lại những dặn dò kiếp trước

Làm hành trang cho ta đến bạc đầu.

Không biết Mẹ đi qua bao nỗi đau

Để điềm tĩnh chiều chiều ngồi phơi tóc

Tóc Mẹ bây giờ không trắng nổi nữa đâu...

                                    B.N

ĐÌNH THU


 

Sau giấc mơ


 

Sau giấc mơ

Là tiếng của thời gian đang lay động cánh đồng

Loài côn trùng lạ chỉ kêu về đêm

Bản giao hưởng lạc loài không có người nhạc trưởng

Âm vang rì rầm

Giữa miền hoang tưởng

Sau giấc mơ

Con đường thành vô tận

Chằng chịt những lối mòn

Bàn chân chẳng bao giờ chạm đất

Khoảnh khắc riêng chợt tan biến giữa vô cùng

Cõi nào ngây ngô mà thầm lặng...

Rơi trên bàn tay đêm

Sau giấc mơ

Bầu trời trong veo chợt vỡ oà

Mùi khuya nằm lặng

Đợi sáng

Thèm quay quắt ...

Nỗi nhớ cong như bàn tay em vẫy gọi

Ban mai!

Phô trương nét dậy thì

Sau giấc mơ

Lại khát thèm những cơn mưa lạ

Để gội rửa hình hài

Và từng người từng người thức dậy

Nhìn cuộc đời bằng đôi mắt bình minh.

                                       Đ.T